<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359</id><updated>2011-04-22T04:14:09.924+07:00</updated><title type='text'>Sắc màu cuộc sống</title><subtitle type='html'>TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU 
VÀ TRONG MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU.
 - Cuộc sống có màu gì ?
 - Tình Yêu có màu gì ?</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>17</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-1444789826494515513</id><published>2007-07-25T17:45:00.001+07:00</published><updated>2007-07-25T17:45:56.720+07:00</updated><title type='text'>test</title><content type='html'>&lt;div style="border-right: 2px solid #999999; border-bottom: 2px solid #999999; width: 459px;"&gt;&lt;div style="border-right: 2px solid #666666; border-bottom: 2px solid #666666; margin-right: 1px;"&gt;&lt;div style="border: 1px solid #333333; margin-right: 1px; text-align: center; padding: 5px 10px 10px 10px; background-color: #FFFFFF;"&gt;&lt;div style="margin-bottom: 2px; text-align: left; font-weight: bold;"&gt;Photobucket Album&lt;/div&gt;&lt;a href="http://s95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/Disney/"&gt;&lt;img src="http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/Disney/13miebb.gif"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-1444789826494515513?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/1444789826494515513/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=1444789826494515513&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/1444789826494515513'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/1444789826494515513'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2007/07/test.html' title='test'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/Disney/th_13miebb.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-114612802272904729</id><published>2006-04-27T15:40:00.000+07:00</published><updated>2006-04-27T16:08:31.880+07:00</updated><title type='text'>Đọc và suy ngẫm</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/HWE_94295.0.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/HWE_94295.0.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#ff0000;"&gt;Đọc và suy ngẫm&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;1. Tình bạn là mãi mãi&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="color:#3333ff;"&gt;Trong một giây phút nào đó trong cuộc sống, bạn tìm thấy đươc một người bạn thân...&lt;br /&gt;Đó là người có thể thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỏ nào đó&lt;br /&gt;Là người có thể làm cho bạn cười đến ngặt nghẽo đến nỗi bạn không thể dừng lại&lt;br /&gt;Là ngưởi làm cho bạn tin rằng thế giới này thật sự tốt đẹp&lt;br /&gt;Là người đã ngồi hàng giờ để thuyết phục bạn rằng thật sự cánh cửa cuộc đời vẫn chưa đóng lại với bạn và nó đang cho bạn mở ra&lt;br /&gt;Đó chính là người bạn mãi mãi...&lt;br /&gt;Khi bạn ngã qụy và thế gíơi quanh bạn dường như qúa đen tối và trống rỗng, người bạn ấy sẽ nâng bạn lên và làm cho sự đen tối , trống rỗng của thế giới ấy bỗng vụt sáng lên và lấp đầy những trống rỗng ấy&lt;br /&gt;Người bạn ấy có thể dắt bạn qua những giây phút khó khăn của cuộc sống, lúc buồn và cả những lúc rối trí, Người bạn ấy sẽ nắm lấy tay bạn và nói với bạn rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp&lt;br /&gt;Và nếu bạn đã tìm thấy một ngừơi bạn như thế, bạn đã cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ, bởi vì bạn không cần lo âu, bạn đã có một tình bạn mãi mãi trong cuộc đời và nó sẽ khôgn bao giờ kết thúc...&lt;br /&gt;Nghĩ về bạn và tôi muốn nói rằng ...những ý nghĩ của bạn làm sáng lên những ngày tháng cô đơn, bằng cách nào đó mà bạn luôn ở đó, với nụ cười và sự vui vẻ, với tình cảm dành để chia sẻ....Bạn làm tôi mỉm cừơi những khi tôi buồn bã nhất...Bạn là ngừơi bạn thân nhất mà tôi đã có ....Cảm ơn vì đã là bạn của tôi .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/teen_girls_024.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/teen_girls_024.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;2. Tôi yêu bạn vì&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="color:#006600;"&gt;Giá mà thời gian có thể quay trở lại để mình được nói với bạn của mình rằng , mình yêu nó nhiều lắm , bởi vì :...&lt;br /&gt;.Bạn đã chỉ cho tôi biết ý nghĩa thật sự của tình bạn&lt;br /&gt;.Bạn luôn luôn nói những điều tôi muốn nghe&lt;br /&gt;.Bạn không bao giờ bỏ rơi tôi , làm tôi lạc lõng&lt;br /&gt;.Sự chân thật tuyệt đối của bạn đã giúp cho ngọn lửa tình bạn cháy mãi&lt;br /&gt;.Tình bạn của bạn làm tôi xúc động và cảm xúc tuyệt vời ấy còn mãi&lt;br /&gt;.Khi ở bên bạn , tôi thực sự mới là tôi , tôi luôn được nói những gì tôi thích và làm những gì tôi muốn&lt;br /&gt;.Tôi có thể nói với bạn bất cứ điều gì và bạn sẽ không chê cười&lt;br /&gt;.Bạn luôn có những ý tưởng thú vị&lt;br /&gt;.Bạn đơn giản và bình dị&lt;br /&gt;.Bạn làm tôi cảm nhận những điều mà tôi chưa bao giờ cảm nhận được trước đó ví như vẻ đẹp của những chiếc lá khô hay sự huyền diệu của những cơn mưa&lt;br /&gt;.Khi bạn và tôi cùng nhau , chúng ta có thể làm được nhiều điều kỳ diệu&lt;br /&gt;.Và quan trọng hơn cả bởi vì bạn luôn là bạn - người luôn bên tôi những lúc vui buồn , thành công hay thất bại .&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/ko6.0.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/ko6.0.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#000000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;3. Người bạn thật sự&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#3333ff;"&gt;Người bạn bình thường chưa bao giờ thấy bạn khóc&lt;br /&gt;Người bạn thật sự sẽ luôn là đôi vai cho bạn tựa vào mỗi khi bạn buồn khổ và cần sự an ủi&lt;br /&gt;Người bạn bình thường tỏ ra khó chịu khi bạn gọi điện trễ&lt;br /&gt;Người bạn thật sự hỏi xem bạn mắc kẹt chuyện gì mà ko thể gọi sớm hơn được&lt;br /&gt;Người bạn bình thường lắng nghe những vướng mắc của bạn&lt;br /&gt;Người bạn thật sự giúp bạn giải quyết những vướng mắc đó&lt;br /&gt;Người bạn bình thường cư xử như một vị khách và đợi bạn phục vụ mỗi khi họ tới thăm&lt;br /&gt;Người bạn thật sự luôn thoải mái và tự phục vụ mình&lt;br /&gt;Người bạn bình thường cho rằng tình bạn sẽ chấm dứt sau một cuộc cãi cọ&lt;br /&gt;Người bạn thật sự tin rằng tình bạn sẽ càng thân thiết hơn sau những cuộc tranh cãi&lt;br /&gt;Người bạn bình thường luôn mong muốn bạn sẽ đến giúp đỡ họ&lt;br /&gt;Người bạn thật sự luôn có mặt khi bạn cần giúp đỡ&lt;br /&gt;Một người bạn thật sự ?&lt;br /&gt;Đó là người vẫn gắn bó với bạn ngay cả khi tất cả người khác xa lánh bạn .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/HW0_34594.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/HW0_34594.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt; &lt;strong&gt;&lt;em&gt;4. Tình bạn và tình yêu&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;*Tình bạn là khi bạn chơi với một người nhưng bạn lại thấy náo nhiệt chẳng kém gì một cuộc liên hoan.&lt;br /&gt;Tình yêu là khi bạn đi dạo ở giữa phố đông người nhưng lại cảm thấy như chỉ có 2 người.&lt;br /&gt;*Tình bạn là khi ở cách xa, cuộc sống của bạn vẫn như khi người đó ở gần.&lt;br /&gt;Tình yêu là khi ở cách xa, cuộc sống của bạn không hề như cũ, dù bạn vẫn "cảm thấy" người đó luôn bên bạn.&lt;br /&gt;*Tình bạn là khi bạn hy vọng người đó làm được những điều tốt nhất.&lt;br /&gt;Tình yêu là khi bản thân bạn cố gắng mang đến cho người đó những điều tốt nhất.&lt;br /&gt;*Tình bạn là khi bạn "khẳng định" bạn sẽ cố gắng ở bên cạnh người đó khi người đó cần.&lt;br /&gt;Tình yêu là khi bạn sẵn sàng bỏ tất cả để ở bên cạnh người đó.&lt;br /&gt;*Tình bạn có thể tồn tại dù không có tình yêu trong đó.&lt;br /&gt;Nhưng tình yêu không thể tồn tại nếu không có tình bạn trong đó.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/chocon.0.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="FLOAT: right; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/chocon.0.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;5.Lí do tôi thích bạn&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#330000;"&gt;Bạn đã chỉ cho tôi biết ý nghĩa thật sự của tình bạn .&lt;br /&gt;Bạn luôn luôn nói những điều mà tôi muốn nghe&lt;br /&gt;Bạn không bao giờ bỏ rơi tôi .&lt;br /&gt;Sự chân thật tuyệt đối của bạn đã giúp cho ngọn lửa tình bạn cháy mãi .&lt;br /&gt;Tình cảm của bạn làm tôi xúc động và cảm xúc tuyệt vời ấy sẽ có mãi .&lt;br /&gt;Khi ở bên bạn ,tôi mới thật sự là tôi .&lt;br /&gt;Tôi có thể nói với bạn bất cứ điều gì và bạn sẽ không chê cười .&lt;br /&gt;Mỗi khi nghĩ đến bạn ,trong tôi lại đầy ắp những cảm xúc thật tuyệt với.&lt;br /&gt;Bạn đã làm cho tôi cảm nhận được những điều mà tôi chưa bao giờ cảm nhận trước đó .&lt;br /&gt;Mỗi khi tôi nhìn bạn ,tôi lại thấy mình hồi hộp lạ thường .&lt;br /&gt;Bạn luôn là chủ đề trong những giấc mơ của tôi .&lt;br /&gt;Bạn có khả năng hài hước tuyệt vời .&lt;br /&gt;Bạn luôn có những ý tưởng lãng mạn thật thú vị .&lt;br /&gt;Bạn làm những điều tốt đẹp cho tôi hơn là tôi đáng được nhận.&lt;br /&gt;Khi bạn và tôi cùng nhau ,chúng ta có thể làm được điều kì diệu .&lt;br /&gt;Bạn và tôi thật "hợp rơ"&lt;br /&gt;Bạn luôn có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi.&lt;br /&gt;Bạn đơn giản và bình dị .&lt;br /&gt;Bạn là người đã mở cửa trái tim tôi .&lt;br /&gt;Và dĩ nhiên tôi mến bạn vì bạn là người hiểu biết và thông minh&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/1t4ygl0bu.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/1t4ygl0bu.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;6.Cám ơn bạn đã đi qua đời tôi&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="color:#993399;"&gt;Đôi khi ai đó đến với cuộc sống chúng ta vì một lý do nào đó, hay theo thời vụ hay sẽ là mãi mãi&lt;br /&gt;Khi bạn cân nhắc những người bạn đến với ta vì lý do gì thì tôi tin chắc rằng bạn biết phải làm sao để đối xử với người bạn đó.&lt;br /&gt;Khi ai đó xuất hiện trong cuộc đời bạn vì một lý do nào đó, thường thì sự xuất hiện này đáp ứng được một nhu cầu mà bạn đã biểu lộ ra bên ngoài hay đôi khi trong thâm tâm. Họ đến để giúp đở bạn vượt qua khó khăn, hướng dẫn và ủng hộ bạn về vật chất, chia sẽ cảm xúc hay nâng đở tinh thần bạn. Họ giống như của trời cho và thật sự là như thế ! Họ xuất hiện bên bạn vì những lý do mà bạn đang cần đến. Rồi thì, bạn chẳng làm gì lầm lỗi cả hoặc gỉa như vào một ngày u ám, người đó nói hoặc làm một điều gì để kết thúc mối quan hệ với bạn. Cũng có thể là họ đi xa hoặc cũng có thể là họ qua đời hoặc họ chỉ là thứ đóng kịch và kết quả là bạn phải chịu đựng một cuộc chia tay và mất người bạn đó. Cái mà bạn phải nhận thấy là nhu cầu của bạn đã được đáp ứng, những ước muốn của bạn đã hoàn thành và đây là lúc mà bạn chấp nhận mất người bạn đó.&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/020806_spiritedSpring_01.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: right; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/020806_spiritedSpring_01.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Khi ai đó xuất hiện trong cuộc đời bạn một khỏang thời gian, điều đó bởi vì khuynh hướng của bạn là chia sẽ, phát triển và học hỏi. Họ có thể đem sự an bình và vui vẻ đến cho bạn. Họ có thể dạy bạn một điều gì đó ma bạn chưa từng biết. Nói tóm lại, họ đem đến hàng đống niềm vui và mới lạ đến cho bạn. Hãy tin tôi đi, những điều đó là hữu ích đấy nhưng chỉ là thời vụ. Rồi một ngày bạn chợt nhận ra, bạn chẵng cần họ nữa.&lt;br /&gt;Mối quan hệ lâu dài là những bài học phải học suốt đời; bạn phải tin cậy vào những mối quan hệ như vậy để có thể xây dựng một nền tảng xúc cảm vững chắc cho bản thân. Việc còn lại của bạn là chấp nhận học hỏi, yêu thương người khác và đưa những điều mình đã được học hỏi trên đường đời vào trong những mối quan hệ lâu dài này và đưa vào cuộc sống của bạn.&lt;br /&gt;Kết luận: người ta nói “tình yêu là mù quáng” nhưng tình bạn thì lại có một cảm xúc khác. Hãy nói: “cám ơn bạn đã đi qua cuộc đời tôi”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Tres.png"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/Tres.png" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-114612802272904729?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/114612802272904729/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=114612802272904729&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/114612802272904729'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/114612802272904729'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2006/04/c-v-suy-ngm.html' title='Đọc và suy ngẫm'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-114610856134502586</id><published>2006-04-27T10:26:00.000+07:00</published><updated>2006-04-27T13:16:08.440+07:00</updated><title type='text'>Câu chuyện tình yêu  - Lời xin lỗi thứ 100</title><content type='html'>&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/dep2.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/dep2.jpg" border="0" alt="" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;font-size:130%;color:#660000;"&gt;Lời xin lỗi thứ 100&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;font-size:7;color:black;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt; &lt;?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;?xml:namespace prefix = v ns = "urn:schemas-microsoft-com:vml" /&gt;&lt;v:shapetype id="_x0000_t75" stroked="f" filled="f" path="m@4@5l@4@11@9@11@9@5xe" preferrelative="t" spt="75" coordsize="21600,21600"&gt;&lt;v:stroke joinstyle="miter"&gt;&lt;/v:stroke&gt;&lt;v:formulas&gt;&lt;v:f eqn="if lineDrawn pixelLineWidth 0"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="sum @0 1 0"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="sum 0 0 @1"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="prod @2 1 2"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="prod @3 21600 pixelWidth"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="prod @3 21600 pixelHeight"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="sum @0 0 1"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="prod @6 1 2"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="prod @7 21600 pixelWidth"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="sum @8 21600 0"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="prod @7 21600 pixelHeight"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;v:f eqn="sum @10 21600 0"&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:formulas&gt;&lt;v:path connecttype="rect" gradientshapeok="t" extrusionok="f"&gt;&lt;/v:path&gt;&lt;o:lock aspectratio="t" ext="edit"&gt;&lt;/o:lock&gt;&lt;/v:shapetype&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN: 0cm 0cm 0pt; TEXT-INDENT: 27pt" align="justify"&gt;&lt;v:shape id="_x0000_s1026" style="MARGIN-TOP: -0.1pt; Z-INDEX: 1; LEFT: 0px; MARGIN-LEFT: 0px; WIDTH: 153pt; POSITION: absolute; HEIGHT: 225pt; TEXT-ALIGN: left; mso-wrap-distance-left: 0; mso-wrap-distance-right: 0; mso-position-vertical-relative: line" allowoverlap="f" alt="" type="#_x0000_t75"&gt;&lt;v:imagedata title="haru1" src="file:///C:\DOCUME~1\ADMINI~1\LOCALS~1\Temp\msohtml1\01\clip_image001.jpg"&gt;&lt;/v:imagedata&gt;&lt;?xml:namespace prefix = w ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:word" /&gt;&lt;w:wrap type="square"&gt;&lt;/w:wrap&gt;&lt;/v:shape&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#003300;"&gt;Đó là ngày đầu tiên của năm học lớp 10, chúng tôi chỉ có một bài kiểm tra nên về rất sớm, và tôi gọi điện thoại cho cậu ấy:&lt;br /&gt;Cậu đến đón mình được chứ?&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#003300;"&gt;&lt;br /&gt;Được, đợi mình 5' (5 phút)&lt;br /&gt;Nhanh lên đấy nhé?&lt;br /&gt;3 giờ chiều tôi đợi mãi, ...5'..10'...15'... cuối cùng cậu ấy cũng tới.&lt;br /&gt;Cậu làm gì mà lâu thế, sao không ăn, không ngủ rồi tắm luôn đi&lt;br /&gt;Mình xem một chương trình tivi&lt;br /&gt;Cái gì? tivi? tôi leo lên xe cậu ta và không nói gì, suốt đoạn đường về nhà.&lt;br /&gt;Và đó là lần đầu tiên cậu ấy xin lỗi tôi, nhưng tôi có cảm giác lời xin lỗi ấy không xuất phát từ trái tim, chỉ là lời nói cho qua thôi.&lt;br /&gt;.... Tôi khóc òa lên khi cậu ấy xin lỗi lần thứ 59, rồi lần thứ 60, cậu ấy nắm tay tôi và xin lỗi, tôi có cảm giác cậu ấy có chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.&lt;br /&gt;Và tiếp tục, "mình xin lỗi" cho đến khi tôi không thể nghe thêm lời nào... tôi đập máy và hét vào điện thoại, đó là lời xin lỗi thứ 99. Từ đó tôi và cậu ấy không gặp nhau nữa, nhiều khi nghe thấy điện thoại nhưng tôi không thấy đầu dây bên kia trả lời, tôi biết là cậu ấy đã gọi nhưng tôi vẫn không thèm để ý đến.&lt;br /&gt;Đến một hôm khi không thể chịu thêm được tình trạng này, tôi đã đến trường cậu ấy, tôi ngó vào lớp nhưng không gặp cậu ấy, bạn cùng lớp nói là cậu ta đã vào bệnh viện. Tôi chạy nhanh nhất có thể để vào bệnh viện.&lt;br /&gt;Chuyện gì vậy? sao không gọi điện thoại cho mình, tôi vừa ngồi xuống bên cạnh cậu ấy và òa khóc, tôi khóc lạc cả giọng.&lt;br /&gt;Cậu ấy lấy hết sức lực có thể và nói "mình xin lỗi" và cuối cùng cậu ấy nhắm mắt lại.&lt;br /&gt;Tôi la toáng lên "đừng có mà xin lỗi, cậu mở mắt ra đi..." Tôi nắm chặt lấy tay áo cậu ấy và kéo. "Tại sao cậu lại xin lỗi, tại sao cậu không giải thích??? đừng có xin lỗi... cậu mà không mở mắt là tôi sẽ không bao giờ tha lỗi cho cậu đâu... không bao giờ.&lt;br /&gt;Đó là lời xin lỗi thứ một trăm.&lt;br /&gt;Cậu ấy đã thua trong cuộc chiến với căn bệnh ung thư máu... nhưng cậu ấy vẫn luôn sống trong trái tim của tôi... mãi mãi...&lt;br /&gt;Và một tháng sau mẹ cậu ấy đưa cho tôi 01 hộp đựng những tờ giấy, trong đó ghi lại tất cả những lý do tại sao cậu ấy xin lỗi tôi.&lt;br /&gt;"... lần thứ nhất.. mình không muốn đến trễ nhưng khi vừa bước ra khỏi nhà thì mình thấy chóng mặt quá, nhưng mình đã cố gắng đến gặp cậu, cậu tha lỗi cho mình nha!"&lt;br /&gt;" lần thứ 2.... "&lt;br /&gt;" lần thứ 3...." ......Lần thứ 100, là lời xin lỗi cậu ấy viết trước khi tôi đến bệnh viện.&lt;br /&gt;"Mình xin lỗi, mình không muốn bỏ lại cậu một mình trên cuộc đời này nhưng một ngày nào đó sẽ khác đi, mình xin lỗi...."&lt;br /&gt;Kèm theo đó là bức hình cậu ấy chụp trong xanh xao nhưng vẫn tươi cười.&lt;br /&gt;Khi cậu ấy cần tôi nhất thì tôi không có ở bên cạnh, ẤY ƠI- MÌNH XIN LỖI&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt; .&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/image004.gif"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/image004.gif" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-114610856134502586?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/114610856134502586/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=114610856134502586&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/114610856134502586'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/114610856134502586'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2006/04/cu-chuyn-tnh-yu-li-xin-li-th-100.html' title='Câu chuyện tình yêu  - Lời xin lỗi thứ 100'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-113055478767567166</id><published>2005-10-29T09:51:00.000+07:00</published><updated>2006-04-27T11:08:58.596+07:00</updated><title type='text'>Câu chuyện tình yêu  - Lời nói muộn màn</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/76ti1ng.jpg"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/76ti1ng.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Tahoma;font-size:12;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Tahoma;font-size:130%;color:#ff0000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Lời Nói Muộn Màn&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Tahoma;color:#990000;"&gt;Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ....&lt;br /&gt;- Chán thật đấy_Linh nói. Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...&lt;br /&gt;- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Tahoma;"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Cả hai im lặng một lúc lâu&lt;br /&gt;- Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói&lt;br /&gt;- Trò chơi gì cơ???&lt;br /&gt;- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??&lt;br /&gt;- .....Đ..được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời&lt;br /&gt;- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??&lt;br /&gt;- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...&lt;br /&gt;- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu&lt;br /&gt;Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.&lt;br /&gt;Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......&lt;br /&gt;Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau&lt;br /&gt;Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....&lt;br /&gt;Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..&lt;br /&gt;Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà&lt;br /&gt;Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng&lt;br /&gt;Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm&lt;br /&gt;1h23&lt;br /&gt;- Em khát quá_Linh nói&lt;br /&gt;- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??&lt;br /&gt;- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi&lt;br /&gt;1h45&lt;br /&gt;Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:&lt;br /&gt;- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị oto đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em&lt;br /&gt;Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ&lt;br /&gt;11h51 trưa&lt;br /&gt;Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.&lt;br /&gt;- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy.&lt;br /&gt;Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc&lt;br /&gt;Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!!&lt;br /&gt;11h58&lt;br /&gt;Việt à..._Linh bật khóc_....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...&lt;br /&gt;Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!&lt;?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-113055478767567166?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/113055478767567166/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=113055478767567166&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/113055478767567166'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/113055478767567166'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/10/cu-chuyn-tnh-yu-li-ni-mun-mn.html' title='Câu chuyện tình yêu  - Lời nói muộn màn'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-113039268574002621</id><published>2005-10-27T12:35:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:54:07.980+07:00</updated><title type='text'>Bài học cuộc sống</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/teen_girls_0021.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/teen_girls_0021.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;Làm thế nào để biết bạn đang yêu&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm. Lúc đó, bạn đã yêu...&lt;br /&gt;Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...&lt;br /&gt;Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...&lt;br /&gt;Bạn luôn thích thú với một Email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác. Lúc đó, bạn đã yêu...&lt;br /&gt;Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy.Lúc đó, bạn đã yêu...&lt;br /&gt;Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. Điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...&lt;br /&gt;Bạn luôn tự nhủ rằng "người ấy chỉ là bạn thôi" nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...&lt;br /&gt;Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu có ai đó xuất hiện trong đầu bạn.Lúc đó, bạn đã yêu ... và đã yêu người ấy... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Tặng bé nhóc của anh&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/teen_girls_033.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/teen_girls_033.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Chẳng có lúc nào tốt hơn bây giờ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Chúng ta thường tự nhủ rằng cuộc sống sau này rồi sẽ tốt hơn. Chúng ta kết hôn , có con cái, rồi hãy tính đến chuyện hưởng thụ. Sau đó chúng ta lại thấy mấy đứa nhóc còn nhỏ quá, chúng ta sẽ an tâm hơn khi chúng lớn lên. Và rồi sau đó chúng ta thấy thật khó để nuôi dạy một đứa con ở tuổi dậy thì. Khi chúng trưởng thành , cuộc sống chúng ta mới xong nhiệm vụ. À, ,mà bao giờ chúng ta mới đi chơi xa ? Đợi đến khi nhà cửa sắm đầy đủ, hay là lúc ta về hưu? Sự thật là chẳng có thời điểm nào tốt để tận hưởng cuộc sống hơn là chính giây phút này. Nếu không phải bây giờ thì là khi nào? Cuộc sống của bạn sẽ luôn đầy những thách thức. Cách tốt nhất là hãy luôn chấp nhận nó và tận hưởng cuộc sống dù có bao nhiêu khó khăn. Hãy trân trọng từng giây phút của bạn và càng phải trân trọng hơn những giây phút mà bạn chia sẻ với ai đó.Vì vậy, hãy ngừng ngay việc chờ đợi cho đến khi bạn mua được nhà được xe, cho đến khi con cái bạn lập gia đình, cho đến khi ta học xong, cho đến khi hiảm được 4 cân, cho đến khi ta kết hôn, cho đến khi ta về hưu, đến hè , đến đông, đến xuân, đến thu.....Cho đến khi bạn chết..&lt;br /&gt;Chẳng có lúc nào tốt hơn bây giờ để tận hưởng cuộc sống cả. Hạnh phúc là một cuộc hành trình chứ không phải llà một điểm đến. Vậy hãy làm việc hăng say như thể bạn không cần tiền. Hãy yêu như thể bạn chưa từng bị tổn thương. Và hãy nhảy múa như thể chẳng có ai nhìn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/teen_girls_005.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/teen_girls_005.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Không bao giờ quá trễ để thực hiện ước mơ&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Ngày đầu tiên ở trường,sau khi tự giới thiệu tên mình với bọn sinh viên chúng tôi,giáo sư đố chúng tôi tìm xem trong lớp có gì lạ.Tôi đứng lên và nhìn quanh, đang như thế thì bỗng có một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai.Tôi quay lại và nhìn thấy một bà già nhỏ bé nhăn nheo đang mỉm cười-nụ cười bừng sáng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Bà nói :" Chào cậu trai, tên tôi là Rose, tôi tám mươi bảy tuổi.Tôi bắt tay cậu một cái được không?"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Tôi cười to và vui vẻ đáp:" Dĩ nhiên rồi!" và thế là bà cụ bắt tay tôi một cái rõ chặt."Sao bà lại đi học vào cái tuổi còn quá ngây thơ này?" tôi đùa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Bà cũng đùa lại:" tôi tới đây để tìm một ông chồng giàu có, làm đám cưới, có thêm vài đứa nhóc rồi nghỉ hưu và đi du lịch"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Ôi, bà hài hước thật!" tôi thật sự tò mò muốn biết cái gì đã thúc đẩy bà cụ đi thử sức vào cái tuổi này&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;"Tôi luôn luôn mơ ước được đi học đại học và bây giờ thì tôi đi học đây"bà cụ nói.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Sau buổi học, chúng tôi đi bộ về hội quán sinh viên để làm một ly sôcôla nóng.Chúng tôi thành bạn ngay và chỉ ba tháng sau đã cùng nhau tan lớp, trên đường về nói chuyện với nhau không dứt.Tôi luôn luôn thích thú lắng nghe những câu chuyện của "cổ máy thời gian" này,nghe bà chia sẻ những kinh nghiệm và triết lý thâm thúy của cuộc đời.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Trong năm học đó bà Rose đã trở thành biểu tượng của trường tôi,bà kết bạn ở bất cứ nơi nào bà đến bà thích ăn mặc đẹp và cởi mở trước những sinh viên tò mò muốn biết về bàCuối học kì chúng tôi mời bà Rose đến nói chuyện trong một bữa tiễc và tôi không bao giờ quên được những gì bà đã nói với chúng tôi.Bà được giới thiệu trang trọng và bước lên bục nói.Bà mỉm cười và bảo:"chúng ta không nên ngừng hoạt động chỉ vì chúng ta già ,thực ra chúng ta già chỉ vì chúng ta ngừng hoạt động.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Có bốn bí quyết để được trẻ,hạnh phúc và thành đạt, đó là:Bạn phải cười và phải tìm thấy một chuyện vui ,hài hước mỗi ngày.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Bạn phải có một ước mơ cho mình.Khi không còn mơ mộng nữa ấy là bạn đã chết.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Có bao nhiêu người chung quanh chúng ta,tuy đi đi lại lại đó mà không biết rằng mình đã chết.Có một sự khác biệt khổng lồ giữa già đi với trưởng thành.Nếu bạn mười chín tuổi và sống trọn một năm,không làm ra được một sản phẩm nào cho đời bạn sẽ già đi thành một người hai mươi tuổi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Ai thì cũng phải già đi.Không cần tài năng, năng lực gì,bạn cũng già đi được.&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/cartoongirls_094.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: right; MARGIN: 0px 0px 10px 10px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/cartoongirls_094.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Trong khi đó bạn ko già đi mà chỉ trưởng thành,nếu biết tìm ra trong sự thay đổi những cơ hội để trải nghiệm.Cuối cùng phải không hối tiếc.Chúng ta không nên tiếc nuối những gì mình đã làm mà chỉ nên hối tiếc cho những gì mình chưa làm.Chỉ những người còn mang nhiều hối tiếc mới là những người sợ chết." Rồi một cuối năm trước lễ tốt nghiệp chừng một tuần,bà Rose ra đi thanh thản sau một giấc ngủ dài.Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự lễ tang của bà cụ,một người bạn đồng môn đã dạy cho mọi người một bài học: không bao giờ quá trễ để thực hiện ước mơ.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-113039268574002621?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/113039268574002621/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=113039268574002621&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/113039268574002621'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/113039268574002621'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/10/bi-hc-cuc-sng.html' title='Bài học cuộc sống'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-113033510327782359</id><published>2005-10-26T20:53:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T10:56:49.933+07:00</updated><title type='text'>Bài Toán Tình Yêu</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/yennhi.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/yennhi.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Ngày …tháng …năm… &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;span style="color:#3333ff;"&gt;Em ! Em thường cằn nhằn anh giống cây xương rồng khô khan và đầy gai, nhưng Em nè, mỗi khi xương rồng nở hoa thì quí lắm đấy. Anh chẳng biết viết thơ hay làm văn để tặng Em. Anh chỉ thích Toán, Anh Văn, Vi Tính…thôi. Không biết từ trước đến nay, Em nhận được bao nhiêu “tác phẩm” của mấy gã trồng si theo Em nhỉ ? Có lẽ anh thiếu lãng mạn thật, anh chỉ thích những thứ rõ ràng, logic và có thể chứng minh một cách chắc chắn. Viết thơ, phổ nhạc thì anh mù tịt, anh chẳng biết nói sao cho Em hiểu lòng anh bây giờ. Thôi thì, để anh làm một bài toán chứng minh cho Em rõ tình cảm của anh nhé!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;span style="color:#3333ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;Bài toán tình yêu &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;Đề bài : Anh là X, Em là Y, với phép tính Yêu và Không Yêu, hãy chứng minh định lí sau : X yêu Y và Y yêu X là đúng và chỉ có thể tồn tại một cách duy nhất.&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#006600;"&gt;&lt;strong&gt;Giả thiết 1 : X yêu Y&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;strong&gt;Chứng minh&lt;/strong&gt;: Để chứng minh là anh yêu Em thì anh có vô khối bằng chứng lẫn ví dụ.Này nhé, từ thuở mới biết Em thôi, anh đã phải đợi không biết bao nhiêu ngày và mất không biết bao nhiêu đêm để nghĩ ra một lá đơn xin làm quen gửi Em. Nếu anh chỉ giỡn chơi cho vui thì anh đã làm quen Em ngay từ lúc đầu rồi. Nếu anh chẳng “có gì” với Em thì anh đâu phải hồi hộp ngóng thư thư Em trả lời đến như vậy. Em thấy chưa, chỉ bước ban đầu thôi mà làm kẻ lạnh lùng với trái tim bằng đá như anh phải nao núng không ít. Cái ngày Em cười cười chấp nhận, mắt Em long lanh đến lạ kì, may mà anh còn “nhớ lối đi về”, nếu không chắc gia đình phải đăng báo “Tìm người lạc”. Em thấy chưa, như vậy cũng đủ thấy tấm thịnh tình của anh dành cho Em rồi . Nếu anh không yêu Em, anh chẳng thể nào đứng trước trường chờ Em tan học về. Thuở ấy, anh chúa ghét mấy đứa con trai đứng đực mặt ra mong ngóng, trông thật chẳng khác gì mấy thằng ngố. Anh vẫn cười thầm: “Đàn ông đàn ang thì phải khí thế lên, ai đời chỉ vì một người phụ nữ.” Nhưng ôi chao, anh hùng không qua ải mĩ nhân, bây giờ anh lại cam tâm tình nguyện làm một thằng dở hơi như thế. Dù biết chưa đến giờ, anh vẫn nôn nóng tới sớm rồi đứng đợi, chỉ sợ ra trễ, Em theo lũ bạn đi mất. Mong là Em sẽ không cho anh là thằng ngốc, Em nhé.Có khi Em giận không thèm nói chuyện với chuyện với anh, mới vài ngày thôi mà anh đã thấy thời gian sao dài dằng dặc, vào sở làm mà lòng như lửa đốt, đến nỗi mấy đồng nghiệp cứ phải thì thào: “Mày làm sao thế ?”&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/ko5.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/ko5.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;Biện luận:&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;“Tình yêu là mù quáng”. Không, anh chẳng thích làm gã thầy bói mù đoán già đoán non tình yêu của chúng mình. Mắt anh còn tốt lắm, và để thấy rõ Em hơn, anh còn gắn thêm hai miếng kính dày cộm, to chảng. Anh không dám thề non hẹn biển như một kẻ khoác lác, anh cũng không muốn nói vòng vo quanh co đầy ẩn dụ ngụ ý để Em rối tinh rối mù lạc vào mê hồn trận thì tội nghiệp. Anh chỉ có thể rõ ràng, ngắn gọn và súc tích y như một bài toán logic : &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;Anh yêu Em.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Giả thiết 2 : Y yêu X&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;Chứng minh&lt;/strong&gt;: Đặt mình vào chỗ ngồi của người khác để suy ra người ta nghĩ gì quả thật là một điều không đơn giản. Nhưng vì Em, anh sẽ cố gắng làm mọi thứ trở nên dễ hiểu nhất mà anh có thể.Em có thể đang cong môi, lừ mắt bảo rằng, làm quen thì Em cũng có cả khối người, Em cũng đồng ý cả chục mạng, chứ đâu có riêng gì anh. Ừ, cho là vậy đi, thế tại sao Em không trả lời ngay, mà để đến cả tuần sau, anh năn nỉ mãi mới cho gặp mặt. Định cho anh đau tim chắc ? Vậy là Em cũng coi anh “đặc biệt” hơn người khác một chút rồi. Em sắp kêu: “Con gái phải làm giá chứ sao!” Ừ, cho là vậy đi, sao khi anh nắm tay Em hỏi: “Chịu không?”, mặt Em đỏ hồng lên, chỉ cười cười mà không nói gì? Em lại sắp bảo: “Thì con gái phải mắc cỡ chứ sao?” Ừ, cho là vậy đi, sao mấy thằng “ôn con” ở trường xếp hàng chờ đón Em về, Em ngúng nguẩy lắc đầu mà chỉ bẽn lẽn lên xe anh ngồi? Em chắc đang bặm môi la: “ Tại anh lớn hơn, chững chạc hơn nên đáng tin hơn.” Ừ, cứ cho là vậy đi, sao Em cứ chịu khó viết thư, chép thơ, gửi nhạc cho anh làm gì nhỉ? Mà toàn thơ tình không mới…ác chứ ! Em biết anh khô queo, cứng như đá, chì như thép, vậy mà còn đưa toàn mấy thứ “ướt nhẹp”. Sao Em không làm thế với mấy “ôn con” trong lớp nhỉ ? Chết thật, lần này anh không suy ra nữa đâu, để tự Em nghĩ đi nhé ! &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/p.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/p.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ngày 8-3, ngày Valentine, Em hí hửng khoe anh nào hoa, nào quà, nào thiệp, cùng “những lá thư tình hay nhất thế giới”. Quen nhau gần một năm trời rồi, vậy mà anh vẫn tay không, tỉnh bơ ngồi uống nước mía cạnh Em, chả phản ứng gì sất. Không biết ai tự dưng hờn mát thế nhỉ? Úi dào, anh đâu có dễ sập bẫy Em như vậy? Cái kế “khích tướng” này xưa còn hơn ….Trái Đất. Ai bảo con trai không được làm giá? Nôn nóng quá Em chạy mất tiêu thì sao ? Em định chọc cho anh ghen chết đấy à? Đừng hòng nhé. Ôi Em ơi, anh là “người lớn”, chơi với Em anh thành “con nít” một chút. Còn lũ “ôn con” trong trường chỉ là đám con nít tập làm người lớn. Người lớn đã từng làm trẻ con, cho nên trường hợp anh chấp nhận được, còn đám con nít mới nứt mắt hỉ mũi chưa sạch mà học đòi, thế là hỏng ! Khi nào rảnh, anh sẽ viết thêm cho Em một bài chứng minh lí luận đầy đủ về lũ ranh ấy cho chúng biết thế nào là lễ độ !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;Biện luận:&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Những gì Em dành cho anh, chậc, anh “cảm kích” lắm lắm. Từng ấy ví dụ thôi anh cũng đủ hiểu lòng của Em rồi. Úi dào, Em mắc cỡ không dám nói ra, thôi thì để anh nói giùm Em nhé. Chà, không được, nói lớn quá người ta biết thì Em đỏ mặt, vậy anh nói khe khẽ vừa đủ chúng mình nghe thôi Em nhé: “…” Ui da, đừng có ngắt anh, đau lắm, tội nghiệp!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/ko6.jpg"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/ko6.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;Từ (1) và (2) =&gt;Giả thiết 3 : X yêu Y và Y yêu X.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;em&gt;Chúng ta yêu nhau&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;Chứng minh&lt;/strong&gt;: Nếu giả thiết này thành sự thật thì … ôi chao, còn gì hạnh phúc bằng .Em còn bé lắm, Em còn đi học, hồn hiên và ngây thơ. Thỉnh thoảng, Em bỗng thành người nhớn, nghiêm nghị và sâu sắc khiến anh phải ngạc nhiên. Dù sao đi nữa, trong anh, Em luôn là Em bé bỏng và đáng yêu. Anh yêu mái tóc Em nên anh đã phải đi lùng cái kẹp tặng Em dù một thằng đàn ông như anh chẳng ưa gì chuyện sắm đồ con gái. Anh yêu đôi mắt tinh nghịch, lí lắc. Anh yêu cả cái nhìn mơ màng dù với cặp kính mà Em ghét. Anh yêu cái mặt nhăn nhăn như… con khỉ khi Em giận. Anh yêu luôn cả tính xấu của Em vì tình yêu phải bao dung và độ lượng. Còn Em, khi vui Em tìm đến anh chia xẻ, nụ cười lúng liếng của Em làm đời anh thấy tươi đẹp hơn. Lúc buồn, Em cũng thỏ thẻ tâm sự rồi hỏi anh gỡ mối tơ lòng. Bên Em, anh thấy mình cũng quan trọng hẳn lên, và anh cố làm tốt mọi thứ hơn để xứng với tình cảm của Em. Nhiều lúc Em giận lẫy bảo anh vô tình, chẳng quan tâm khi mấy ngày im bặt, chẳng hỏi thăm. Không có đâu, anh luôn nhớ Em, anh chỉ bận đi làm thôi. Em thấy đó, anh phải làm tốt công việc của mình thì mới ra oai với Em được chứ. Anh còn phải kiếm tiền để có dịp mua quà, dẫn Em đi chơi, đi coi xi nê… Em thấy chưa, anh cũng có trách nhiệm lắm chứ, anh chả thích ăn không ngồi rồi, đi tán gái cho vui. Anh có nghĩa vụ lo lắng cho tương lai và chuyện học của Em nữa, anh chả muốn vì mải vui Em quên mất học bài. Nếu thế thì anh quả thật đáng trách lắm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;Biện luận:&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Có thể anh yêu Em nhiều hơn là Em yêu anh. Thế cũng được, quan trọng là Chúng ta yêu nhau. Yêu anh, Em vừa được yêu nè, vừa được chiều nè, vừa có vệ sĩ, tài xế và cả thầy giáo nữa. Thấy không, Em “lời to” đấy nhé. Còn anh, chỉ cần được Em yêu, vậy là quá đủ rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Giả thiết 4: X không yêu Y và Y không yêu X&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;Chứng minh: không tìm ra&lt;br /&gt;Biện luận:Một giả thiết cực kì vô lí . Anh đã gặp qua khá nhiều bài toán hóc búa trong đời, nhưng đây là một câu đố lạ lùng nhất anh từng gặp. Mọi lần, nếu không tìm được một đáp số khả thi, anh sẽ ghi vào phần lời giải rất ngắn gọn: CTMB =&gt; Có Trời Mà Biết. Nhưng Em à, giả thiết này có lẽ trời cũng không trả lời nổi, vì nó sai ngay từ giả thiết, vậy thì còn chứng minh cái quái gì nữa.Chắc Em đang nhắc chừng anh, hình như thiêu thiếu cái gì phải không? Anh biết rồi, Em đang bảo còn hai giả thiết nữa mà anh quên. Anh chẳng quên đâu, anh chỉ thấy chúng không cần thiết thôi. Nhưng để chiều lòng Em, anh nói Em nghe nhé.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Giả thiết 5: Y yêu X và X không yêu Y&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;Thật không căn cứ, không nguyên do, hoàn toàn vô lí ! Nếu Em yêu anh thì lí nào anh lại không yêu Em được cơ chứ ? Giả thiết này cũng sai lầm ngay từ đầu rồi, chẳng cần chứng minh nữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;&lt;strong&gt;Giả thiết 6: X yêu Y và Y không yêu X&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/hotlink_15.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/cartoongirls_086.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/cartoongirls_086.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Em ơi, nếu quả thật có một giả thiết như vậy tồn tại, anh không đủ can đảm lẫn tâm trí để chứng minh nữa. Anh tìm mãi không ra một bằng chứng nào để nói nó là sự thật. Trời sinh ra mỗi người đàn ông và lấy cái xương sườn của họ để làm nên người phụ nữ. Em chính là cái xương sườn huyết thống ấy. Nếu Em từ chối mà phụ lòng chúa trời, có lẽ anh sẽ chết vì một cái xương sườn ngoại đạo. Chắc chắn Em không nỡ nhìn một kẻ yêu mình phải chết thảm thương như thế chứ? Vậy thì, chúng ta hãy dẹp luôn cái giả thiết “mắc toi” này đi, Em nhé !Kết luận: Em ơi, chứng minh Em nghe vậy là đủ rồi, thôi tụi mình cứ tự… kết luận với nhau đi, nghen Em !&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-113033510327782359?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/113033510327782359/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=113033510327782359&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/113033510327782359'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/113033510327782359'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/10/bai-toan-tinh-yu.html' title='Bài Toán Tình Yêu'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-113032003179846547</id><published>2005-10-25T16:32:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:53:25.026+07:00</updated><title type='text'>Dân IT Chuyên Nghiệp</title><content type='html'>&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Anhmau2.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/Anhmau2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;font-size:130%;color:#cc0000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Dân IT Chuyên Nghiệp&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#3333ff;"&gt;Dân "Pro" lập trình lầm lì ít nói, dân "virus" thì cộc cằn khó tính&lt;/span&gt;, &lt;span style="color:#000099;"&gt;dân "DDoS.." thì thao thao bất tuyệt&lt;/span&gt;. &lt;span style="color:#993300;"&gt;May ra có dân "Chatter" thì còn vui vẻ, suốt ngày "hi, 22 … 33, em ở đâu?, tên gì"...&lt;/span&gt;&lt;span style="color:#333300;"&gt;Chẳng bù cho dân chơi game, lúc nào cũng thấy "dupe đồ, hit hack” gầm gừ chém giết….&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Và vì thế, các "IT man" (tạm dịch là "những chàng trai của thế giới CNTT") đã cùng nhau xả stress bằng trăm cách ví von dí dỏm. Phụ nữ, tình yêu, cuộc sống trong mắt họ được nhìn "na ná" với những: phần mềm, máy tính, hệ điều hành…&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/untitled1.jpg"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/untitled1.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Dưới đây là một vài đoạn ngẫu hứng trên các forum...&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;1. Phụ nữ cũng giống như phần mềm máy tính. Giao diện đẹp chưa chắc chạy đúng. Chạy đúng chưa chắc chạy thông minh. Chạy thông minh chưa chắc dễ bảo trì. Mà nếu một phần mềm có đủ hết những yêu cầu kể trên thì chắc gì mua được, mà dẫu có mua được đi chăng nữa thì chưa chắc chúng ta đã có đủ trình độ để quản lý. Nếu có đủ trình độ quản lý, thì ...cũng phải phập phồng lo sợ mấy "thằng hacker" nó… hớt mất! &lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/1494.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/1494.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="color:#ff6600;"&gt;2. Với các quý ông, cách tốt nhất để tiết kiệm thời gian và tiền bạc là… yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng cũng như khi họ tiếc tiền xài phần mềm crack và không có bản quyền, họ có thể bị lừa, bị kiện, bị mất dữ liệu bất cứ lúc nào mà chẳng biết kêu ai.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="color:#333300;"&gt;3. Chọn vợ ở Việt Nam cũng gần giống như chọn một hệ điều hành nổi tiếng. Linux thì ổn định và đáng tin cậy nhưng mất thời gian tìm hiểu và cần có khả năng chuyên môn kỹ thuật cao. Windows thì thân thiện dễ dùng hơn nhưng đổi lại, nguy cơ bảo mật kém. Đó là chưa nói dùng Windows phần mềm bản quyền rất đắt, vì thế hầu như ông nào cũng xài đồ crack và không bản quyền mà người khác đã từng chạy chán chê trên máy của nó...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;4. “Con người không ai là hoàn hảo", ai cũng có những mặt mạnh, yếu, lúc này lúc nọ. Có thể cùng là một con người nhưng lúc đông người và lúc một mình là hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Đối với đa số dân làm CNTT, những gã trai luôn ôm khư khư máy tính, "bốn mắt" dầy cộp, thì họ không có thế giới bên ngoài, chỉ có máy tính và Internet. Cuộc sống thật đơn giản và chán ngắt.Dân "Pro" lầm lì ít nói, dân "virus" thì cộc cằn khó tính, dân "DDoS" thì thao thao bất tuyệt. May ra có dân "Chatter" thì còn vui vẻ, suốt ngày "hi, 22, 33...em ở đâu?, tên gì?...Chẳng bù cho dân chơi game &lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/dang%20lam%20gi%20vay.jpg"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/dang%20lam%20gi%20vay.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;thì lúc nào cũng thấy "dupe đồ, hit hack” gầm gừ chém giết…Thật đáng trân trọng những gì máy tính và các phương thức liên lạc hiện đại ngày nay đã mang đến cho con người nhiều niềm vui và những giây phút thư giãn như vậy. Trên đây chỉ là vài ví dụ trong số vô vàn những niềm vui của dân IT. Tuy nhiên, nếu các bạn trẻ cứ mải mê, đắm đuối với "những ngôn từ, kiểu cách thời @", phụ thuộc một cách quá mức với những tư duy đó thì cũng là điều không nên. Hãy nên cảm nhận thế giới bằng nhiều góc độ, hãy làm việc bằng tư duy khoa học, hãy nghỉ ngơi và thư giãn, không nên giam cầm bên máy tính... Hỡi các IT man, hãy đi ra ngoài và hưởng thụ... =))&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-113032003179846547?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/113032003179846547/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=113032003179846547&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/113032003179846547'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/113032003179846547'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/10/dn-it-chuyn-nghip.html' title='Dân IT Chuyên Nghiệp'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112546999986895407</id><published>2005-09-30T13:21:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:47:56.526+07:00</updated><title type='text'>Chọn vợ...và chấm điểm bạn gái</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Anhmau.jpg"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;img style="FLOAT: right; MARGIN: 0px 0px 10px 10px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/Anhmau.jpg" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="FONT-WEIGHT: bold;font-family:Verdana;" &gt;Các Anh Chưa có vợ lấy đó làm tiêu chuẩn chọn vợ nhé, ai có vợ rùi thì đừng có xem vì xem xong là muốn bỏ vợ à, Các chị tự đánh giá mình xem được mấy điểm &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Wingdings;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="FONT-WEIGHT: bold;font-family:Wingdings;" &gt;J&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="FONT-WEIGHT: bold;font-family:Verdana;" &gt;&lt;?xml:namespace prefix = o /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;Trong cuộc đời này cái gì cũng là tương đối, một giờ bên cạnh những &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span lang="EN-US"  style="font-family:Verdana;"&gt;cô nàng&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span lang="EN-US"  style="font-family:Verdana;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;em&gt;xinh đẹp phái Nga Mi hay tung tăng chém nhím cùng các muội muội Võ Đang thì thời gian trôi qua nhanh như tên bay. Ấy thế mà năm phút bên cạnh mấy em Ngũ Độc xấu như Thị Nở lại kéo dài như một thiên niên kỷ.&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="color:#3366ff;"&gt;Em thấy các bác cưới nhau cứ ầm ầm đâm ra có nhã hững post bài này lên cho các bác cùng thưởng ngoạn.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;Chúng ta suốt đời luôn luôn phải so sánh, cân nhắc, quyết định, lựa chọn giải pháp tối ưu cho mình. Từ việc chọn xe máy, mua nhà, đi du học, cho đến mua 1 cái bánh cũng phải có so sánh thiệt hơn. Thế nhưng với việc chọn vợ - một trong 3 việc quan trọng nhất của cuộc đời (tậu trâu, lấy vợ,làm nhà) - thì chúng ta lại không có một công thức, một phương pháp luận khoa học nào cả, mà toàn nhắm mắt dang chân để xem con tạo xoay vần đến đâu - thật là vô cùng bất hợp lý.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;span style="color:#6633ff;"&gt;Vấn đề này tôi đã trao đổi với nhiều người nhưng chẳng ai đưa ra được cái gì đó dễ chấp nhận. Lần này những mong các cao thủ cùng cho ý kiến để đưa ra được 1 công thức trong sáng nhằm đánh giá, cho điểm con gái. Làm sao để áp dụng công thức này, khi gặp con gái chúng ta có thể nói luôn - em này (ví dụ) 225 điểm, cao hơn em XYZ gì đó 13 điểm. Ðược như vậy thì mọi chuyện sẽ đơn giản đi rất nhiều, và khi lấy vợ chúng ta sẽ lượng sức mình chỉ lấy được em ví dụ tầm tầm 195 - 198 điểm thôi, sẽ không bị tình trạng ân hận vì lấy phải em quá kém cỏi, hoặc là cố gắng quá sức mình dẫn đến tình trạng gia đình thiếu hạnh phúc trong tương lai.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;Mặc dù mới nhìn thấy rất rắc rối phức tạp, nhưng phân tích ra thì gái chỉ có 3 thuộc tính cơ bản là nhan sắc, học thức + tính cách và tài sản (thường là của hồi môn). Chúng ta sẽ cho điểm con gái theo cả 3 thuộc tính này, tôi tạm cho mỗi thuộc tính 100 điểm tiềm năng. Em chơi VLTK nhiều đâm quen dùng...điểm tiềm năng để thẩm định sự việc. Tức là điểm cao nhất (lý tưởng) mà con gái đạt được là khoảng 300 điểm - Chú ý là vẫn có thể hơn 300 điểm, nhưng như thế người ta gọi là lạc tới thế giới thần tiên rồi (*_*)&lt;br /&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;&lt;em&gt;Về nhan sắc&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;,&lt;/em&gt; theo đánh giá của xã hội bây giờ thì con gái chuẩn ở VN là cao 1.62m, nặng 45kg, 3 vòng là 90cm, 60cm, 90cm. Về nước da thì theo tôi đen hay trắng không quan trọng lắm. Về gương mặt thì rất khó đánh giá, nhưng tạm chia thành 5 lọai:rất xấu, xấu, bình thường, xinh, rất xinh. Sẽ phân bố điểm nhan sắc của gái như sau: &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;span style="color:#006600;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Chiều cao&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;: 20 điểm. (nếu cao 1.62m), mỗi cm thấp hơn bị trừ 2 điểm. Từ 1.62cm - 1.70cm thì mỗi cm cao hơn được cộng 2 điểm. Nhưng từ 1.70cm trở lên thì sẽ bị trừ 2 điểm cho mỗi cm dư ra.&lt;/span&gt; Với thực tế dân tộc Việt hiện nay có lẽ gái cao 1.80cm và gái cao 1.52cm nhìn đều kinh tởm như nhau. Nên thang điểm thế này là khá hợp lý.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Cân nặng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;: &lt;span style="color:#006600;"&gt;20 điểm (nếu nặng 45kg), mỗi kg thừa hoặc thiếu sẽ bị trừ 2 điểm 3 vòng: 20 điểm (nếu 3 vòng là 90cm, 60cm, 90cm), mỗi cm lệch ra khỏi 3 con số này sẽ bị trừ 0.5 điểm&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Khuôn mặt&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;: &lt;span style="color:#006600;"&gt;20 điểm.: rất xấu: 0 điểm, xấu: 5 điểm, bình thường: 10 điểm, xinh: 15 điểm, rất xinh: 20 điểm&lt;/span&gt;. Tất nhiên là đánh giá xinh xấu nó phụ thuộc vào thẩm mỹ mỗi người, nhưng chênh lệch cùng lắm 5 điểm là nhiều, chứ không thể có con nào xấu mà lại thành xinh được, vượt 2 cấp không phải là chuyện đơn giản. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;color:#cc0000;" &gt;Tuổi tác:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;span style="color:#006600;"&gt;20 điểm Gái chuẩn thì khoảng 20 - 24 là vừa&lt;/span&gt;. Bé hơn thì non quá, mà già hơn thì cũng khó há. Ta lại cho con gái 20 tuổi thì được 20 điểm, mỗi tuổi cao hơn hoặc thấp hơn sẽ bị trừ 2 điểm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;color:#cc0000;" &gt;Về học thức và tính cách&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;. Học thức cho 40 điểm, tính cách 40 điểm, trinh tiết cho 20 điểm. (Nói thế nào thì nói, còn trinh vẫn hơn)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;- &lt;strong&gt;&lt;em&gt;Học thức 40 điểm&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;: Gái không nên quá dốt, dốt chán lắm, mà cũng không nên quá giỏi, giỏi còn chán hơn là dốt. Về phần kiến thức ta lấy chuẩn là tốt nghiệp ÐH - cho 40 điểm. &lt;span style="color:#009900;"&gt;Nếu tốt nghiệp phổ thông trung học hoặc Master được 30 điểm, cấp 2 hoặc tiến sỹ: 20 điểm, cấp 1 hoặc trên tiến sỹ: 10 điểm. Giáo sư hoặc mù chữ: 0 điểm. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;- Tính cách 40 điểm:&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; Gái thì phải biết 10 việc cơ bản sau đây: &lt;span style="color:#009900;"&gt;1. Nấu cơm, 2. Giặt quần áo, 3. Làm việc nhà, 4. Trang điểm nhà cửa, 5. Ăn nói nhỏ nhẹ, 6. Biết điều, 7. Nhường nhịn, 8. Lễ phép với bạn chồng, 9. Có hiếu với cha mẹ chồng, 10. Chung thủy.&lt;/span&gt; Nếu đủ các tiêu chuẩn này được 40 điểm. Thiếu điểm nào trong 10 điểm này sẽ bị trừ 4 điểm. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;-Trinh tiết 20 điểm:&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; Còn trinh thì được 20 điểm, mất rồi thì thôi. Bỏ qua.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;Về tài sản&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;: Phần này không phải là không quan trọng. Gái có hồi môn 10 tỷ thì dù có là Thị Nở cũng có thể xem xét được. Ðề nghị cho 10 điểm với mỗi tỷ tài sản gái được hồi môn.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#3333ff;"&gt;&lt;strong&gt;Lấy ví dụ&lt;/strong&gt;: Một em tên ABC có chiều cao 1.58cm, nặng 47kg, 3 vòng là 85cm, 62cm, 87cm, học xong Master, 26 tuổi, đã mất trinh, tính cách OK hết chỉ không biết nấu ăn, bố mẹ cho hồi môn 1 căn hộ trị giá 1 tỷ 2, thì sẽ có:&lt;br /&gt;Ðiểm nhan sắc: 12 + 16 + 16 + 8 = 56 điểm&lt;br /&gt;Ðiểm tính cách + học thức: 30 +36 = 66 điểm&lt;br /&gt;Tài sản: 12 điểm&lt;br /&gt;Tổng: 134 điểm.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="color:#ff6666;"&gt;&lt;strong&gt;Thấy chưa: hết sức rõ ràng, minh bạch, không có gì phải lăn tăn cả. Nếu như bạn thấy sức mình chỉ lấy được vợ khoảng 135 điểm thì gái ABC là lựa chọn mặc dù hơi "cân non" một chút, nhưng cũng được giá rồi. Còn nếu bạn nghĩ mình hoành tráng thế này gái phải trên 200 mới chơi, thì có thể đặt vấn đề thẳng với em: hoặc là em về em xin bố mẹ thêm 6 tỷ 6 (66 điểm) nữa, hoặc là chúng ta sẽ làm bạn, có phải đỡ mất thời gian cả 2 bên hay không? Hê hê, các bác thấy sao, đọc cũng vui đời hơn lấy sức mà...đi biểu tình chứ các bác nhể&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="MARGIN-BOTTOM: 12pt" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#660000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Thân ái&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112546999986895407?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112546999986895407/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112546999986895407&amp;isPopup=true' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112546999986895407'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112546999986895407'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/chon-vva-chm-im-ban-gai.html' title='Chọn vợ...và chấm điểm bạn gái'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112806654412787206</id><published>2005-09-28T14:41:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:52:33.273+07:00</updated><title type='text'>Claim Letter</title><content type='html'>&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/chet_con_roi1.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/chet_con_roi1.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#ff0000;"&gt;Claim letter&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Kính gửi: Phòng Hỗ trợ khách hàng&lt;br /&gt;V/V: Làm ơn giúp tôi giải quyết vấn đề sau &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#003300;"&gt;Năm ngoái, tôi đã nâng cấp chương trình Girlfriend 7.0. lên thành Wife 1.0.và nhận thấy có nhiều điều bất ổn. Chương trình mới này hiện đã phát sinh một số chương trình con Child Processing chiếm rất nhiều không gian và các resource quý giá khác mà trước kia trong phần quảng cáo sản phẩm lại không thấy nói tới. Thêm vào đó, Wife 1.0 lại tự cài đặt thêm một số chương trình, dần xâm nhập và quản lý tất cả các hoạt động khác trong toàn bộ hệ thống.&lt;br /&gt;Những chương trình ứng dụng như Bikini 3.0, Boys Nite 2.5, Saturday Football 5.0 không còn chạy được nữa. Cứ mỗi lần tôi khởi động chương trình mình ưa thích thì Wife 1.0 lại làm cho chúng bị ngắt giữa chừng. Tôi đang định cài lại Girlfriend 7.0 nhưng chương trình gỡ bỏ (uninstall) Wife 1.0 lại không hoạt động. Làm ơn giúp tôi gấp, xin cảm ơn.&lt;br /&gt;Yours sincerely,&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Mr. Unlucky Man&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;___________________________&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3333ff;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="color:#ff6600;"&gt;Reply letter&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/avatar101013_4.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/avatar101013_4.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Mr. Unlucky Man kính mến!&lt;br /&gt;Đây là một vấn đề rất phổ biến mà cánh mày râu thường hay phàn nàn. Trong hầu hết các trường hợp thì nguyên nhân đều là do nhận thức sai lầm ngay từ lúc đầu. Nhiều người nâng cấp từ một phiên bản Girlfriend lên Wife 1.0 với ý nghĩ rằng Wife 1.0 đúng là một chương trình giải trí và phục vụ thiết thực.&lt;br /&gt;Thực ra, Wife 1.0 là một hệ điều hành được tạo ra để quản lý mọi thứ. Ông khó mà gỡ bỏ, xoá hoặc hạn chế Wife 1.0 hay chuyển đổi trở về Girlfriend 7.0 (hay bất cứ bản nào cổ hơn) vì Wife 1.0 mạnh hơn hẳn mọi chương trình khác.&lt;br /&gt;Một số người thậm chí đã thử cài đặt thêm Girlfriend 8.0 hay cài đè phiên bản Wife 2.0 nhưng cuối cùng lại gặp nhiều rắc rối hơn so với dùng chương trình Wife 1.0 nguyên thuỷ. Với kinh nghiệm của một nhân viên hỗ trợ kỹ thuật tôi thành thật khuyên ông cứ dùng Wife 1.0 và tập thích nghi vớI chương tŕnh này. Bản thân tôi cũng dùng Wife 1.0 và tôi khuyên ông đọc lại toàn bộ phần nói về những lỗi thao tác thường gặp. Ông phải nhận lấy tất cả trách nhiệm cho những lỗi và những vấn đề có thể xảy ra bất kể nguyên nhân gì. Cách xử lý tốt nhất cho mọi trục trặc là nên dùng chương tŕnh sửa lỗi APPOLOGIZE. Trong bất kỳ trường hợp nào, tránh sử dụng ngay phím ESCAPE vì cuối cùng không trước thì sau ông cũng phải gõ lệnh DO APPOLOGIZE trước khi Hệ điều hành Wife 1.0 trở lại hoạt động bình thường.&lt;br /&gt;Nói chung, hệ thống sẽ làm việc hoàn hảo chừng nào ông còn chịu trách nhiệm cho những lỗi thao tác của mình. Wife 1.0 là một chương trình tuyệt vời nhưng đòi hỏi phải được bảo trì thường xuyên. Ông có thể mua thêm một số phần mềm hỗ trợ để cải thiện sự vận hành của Wife 1.0. Tôi xin giới thiệu phần mềm Flowers 2.1 và Presents 5.0.&lt;br /&gt;Trong bất kỳ trường hợp nào xin cũng đừng cài đặt Secretary with Short Skirts 3.3. Đây không phải là một chương trình hỗ trợ cho Wife 1.0 và có thể gây những thiệt hại không thể phục hồi được cho hệ điều hành này.&lt;br /&gt;Mong rằng ông sẽ quen dần với Wife 1.0.&lt;br /&gt;Xin gửi lời chào trân trọng,&lt;br /&gt;Phòng Hỗ trợ khách hàng&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#3333ff;"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/tieudiem1.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/tieudiem1.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#3333ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#cc0000;"&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;PS: the bellows are benefits associated with Wife 1.0 &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#660000;"&gt;&lt;span style="color:#3333ff;"&gt;1. Wife 1.0 dạy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả) 2. Wife 1.0 dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (trong mọi trường hợp khi Wife 1.0 chạy module Goingout)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;3. Wife 1.0 cho ta sức khỏe (cấm không cho hút thuốc lá, uống rượu, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn)&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#3366ff;"&gt;4. Wife 1.0 dạy cho ta sự tế nhị (không chê bai dù cơm khét, canh mặn)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;5. Wife 1.0 dạy cho ta sự lễ phép (đi thưa về trình)&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;6. Wife 1.0 dạy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền đầu tư hết vào Wife 1.0)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;7. Wife 1.0 là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta (làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần ao, lau dọn nhà cửa, mang vác, …)&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#6600cc;"&gt;8. Wife 1.0 dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự (chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ Wife 1.0 dành cho)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;9. Wife 1.0 dạy cho ta sự công chính (ra đường cứ thẳng đường mà đi, không nhìn ngang, liếc dọc, nhất là chỗ có đông phụ nữ)&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;10. Wife 1.0 giúp ta trở thành người cha gương mẫu (thay tã, tắm rửa cho con, ru con ngủ, cho con bú, dạy con học, ...)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;11. Wife 1.0 dạy cho ta biết gia trị của hai chữ tự do (nay mình không còn nữa)&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;12. Wife 1.0 dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh (muốn chết mà cứ phải sống!:(()&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Những benefits trên đây không chỉ áp dụng cho Wife 1.0 mà cho tất cả các phiên bản Wife x.x (trong trường hợp bất đắc dĩ)&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#330099;"&gt;Thêm nữa, cũng xin lưu ý quý vị - Vì sao hệ điều hành được đặt tên là Wife x.x?&lt;br /&gt;Bởi vì, trên quan điểm“nghệ thuật vị nhân sinh”:&lt;br /&gt;W – Washing&lt;br /&gt;I – Ironing&lt;br /&gt;F – Food&lt;br /&gt;E – Entertainment&lt;br /&gt;Hay nhìn ở góc độ “nghệ thuật vị nghệ thuật”:&lt;br /&gt;W – Wonderful&lt;br /&gt;I – Interesting&lt;br /&gt;F – Fascinating&lt;br /&gt;E – Emotional&lt;br /&gt;Ngoài ra, Wife x.x sẽ tự động upgrade ta thành phiên bản Husband x.x với các tính năng:&lt;br /&gt;H – Housing&lt;br /&gt;U – Understanding&lt;br /&gt;S – Sharing&lt;br /&gt;B – Buyings&lt;br /&gt;A – And&lt;br /&gt;N – Never&lt;br /&gt;D – Demanding&lt;br /&gt;Tuy nhiên Wife x.x không tương thích và luôn xung đột với phiên bản Husband z.z vì có các modules không mong muốn:&lt;br /&gt;H – Hopeless&lt;br /&gt;U – Unaccountable&lt;br /&gt;S – Senseless&lt;br /&gt;B – Boring&lt;br /&gt;A – Authoritive&lt;br /&gt;N – Nuisance&lt;br /&gt;D – Discriminative&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Cuối cùng, xin quý vị luôn nhớ rằng, việc cài đặt Wife 1.0 là việc “Bất đắc dĩ nhưng cũng là Bất khả kháng”!&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112806654412787206?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112806654412787206/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112806654412787206&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112806654412787206'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112806654412787206'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/claim-letter.html' title='Claim Letter'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112550301870023313</id><published>2005-09-08T22:36:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:49:55.043+07:00</updated><title type='text'>Đầu óc bạn có đen tối không nhỉ ?</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;font-size:130%;color:#ff6666;"&gt;&lt;strong&gt;Hãy Đọc bài này trước - Đố bạn đó là hành động gì&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#006600;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Lần Đầu Tiên&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Đây là lần đầu tiên của bạn. Bạn nằm xuống, các cơ bắp căng cứng. Bạn đẩy anh ấy ra và cố tìm một câu xin lỗi, nhưng anh ta không chịu bị đẩy ra dễ dàng như vậy. Anh ấy hỏi bạn có sợ không và bạn lắc đầu một cách dũng cảm. Anh ấy nhiều kinh nghiệm hơn bạn. Ngay cú đầu tiên ngón tay anh ấy đã chạm đúng điểm cần thiết. Anh ấy tiến sâu hơn và bạn run rẩy toàn thân. Toàn cơ thể bạn căng thẳng nhưng anh ấy thật sự dịu dàng như anh ấy đã hứa với bạn. Anh ấy nhìn thằng vào mắt bạn và nói rằng bạn hãy tin anh ấy. Anh ấy đã làm nhiều lần trước đây rồi. Nụ cười dễ thương của anh ấy làm bạn bớt căng thẳng và bạn mở ra cho anh ấy có thể vào một cách dễ dàng. Bạn này xin anh áy nhanh chóng hơn nhưng anh ấy vẫn cứ từ từ chuẩn bị để cho bạn ít đau đớn nhất. Và anh ấy tiến vào gần hơn, sâu hơn … và bạn cảm thấy sự đau đớn dâng tràn và đang chạy khắp thân thể. Anh ấy nhìn bạn lo lắng và hỏi có đau lắm không? Mắt bạn rưng rưng nhưng lắc đầu và nói anh ấy cứ tiếp tục. Anh ấy kéo ra ấn vào với sự chuẩn xác của bao nhiêu năm kinh nghiệm. Nhưng lúc này bạn đã tê liệt hoàn toàn để có thể cảm thấy bất cứ cái gì bên trong bạn. Sau một vài giây phút tê liệt bạn cảm thấy điều gì đó cháy bòng bùng lên và anh ấy lấy nó ra. Bạn nằm thở hổn hển, nhẹ cả người vì nó đã làm xong. Anh ấy nhìn bạn với một nụ cười ấm áp và nói với bạn rằng bạn thật là ngoan cường từ trước đến nay chưa hề thấy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Bạn mìm cười và cám ơn ..........(hãy viết tiếp dưới comments theo ý của bạn)&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Và Hãy xem bức tranh này&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Dau_oc_den_toi1.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/Dau_oc_den_toi1.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112550301870023313?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112550301870023313/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112550301870023313&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112550301870023313'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112550301870023313'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/u-oc-ban-co-en-ti-khng-nhi.html' title='Đầu óc bạn có đen tối không nhỉ ?'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112607622126331786</id><published>2005-09-07T13:38:00.000+07:00</published><updated>2005-09-07T15:11:59.493+07:00</updated><title type='text'>Bản sao của tình yêu</title><content type='html'>&lt;p align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;&lt;img height="192" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/kiss1.jpg" width="256" align="left" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#3366ff;"&gt;&lt;strong&gt;Bản sao của tình yêu&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;Cho đến nay, chưa ai có thể đưa ra một định nghĩa thoả đáng về tình yêu. Tình yêu vẫn là một đề tài muôn thuở để mọi người đem ra bàn cãi. Những người chưa yêu, đang yêu và đã từng yêu đều có chung một cảm giác về sự huyền bí và thú vị của tình yêu. Tình yêu là một thế giới mênh mông và khó hiểu nhưng có một chân lý mà ai cũng phải thừa nhận là: Chỉ có một tình yêu thật sự dành cho mỗi người.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;Cái Thuở Ban Đầu Lưu Luyến Ấy&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;&lt;br /&gt;Trong mọi cuộc tình, thường có nhiều nguyên nhân đưa đẩy lứa đôi đến yêu đương. Có thể yêu nhau vì nết na, vì tài năng, vì chung một ước mơ... nhưng người ta có thể nhân danh tình yêu để chiếm đoạt thể xác, những toan tính về tiền tài, danh vọng. Ngay trong những cuộc tình đẹp nhất, lý tưởng nhất lứa đôi cũng chỉ đồng cảm, tương đắc, bền bỉ với một số điều mà họ cho là quý giá nhất theo quan niệm riêng của họ. Có thể nói xưa nay chẳng có cuộc tình nào hoàn toàn giống nhau, vì có rất nhiều động lực khiến họ yêu nhau. Ông bà mình thường bảo: "Trai yêu bằng mắt, gái yêu bằng tai". Sau những xúc cảm ban đầu, một trong hai bên có thể bị một vài động lực không trong sáng, không lành mạnh, làm nảy sinh lắm dạng tính toán: yêu được gì và không yêu được gì?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;Tình Tạm Bợ : Đùa với chính mình&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;&lt;br /&gt;Chưa gặp người mà mình hoàn toàn ưng ý, nhưng cử chỉ lả lơi thân mật với người nào khiến bạn cho là tạm được để xoa dịu nỗi trống vắng. Làm cho người kia thích thú r&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;ằng mình có bản lĩnh làm người khác si mê, để khỏi mang tiếng là mình không có duyên. Trong tình yêu này, họ không cần gắn bó cho lắm, không cần phải nhớ nhung đợi chờ. Có thể cùng đi chơi với nhau nhưng sẵn sàng cắt đứt bất kỳ lúc nào. Có khi họ đùa giỡn với chuyện tình yêu để xem phản ứng mới lạ của người kia trong sự "yêu dại khờ"!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;Tình Lừa Dối : Mua Bán Danh Lợi&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;&lt;br /&gt;Một trong hai người không yêu thật sự. Chỉ yêu "cái gì đó" và họ muốn lợi dụng, dựa hơi uy thế của người kia để dễ bề làm ăn cho mình, hoặc tìm cách tráo trở tiền bạc, tài sản của người kia chuyển sang tay mình. Khi đã đạt được mục đích, nếu không từ bỏ người kia thì họ cũng đối xử tệ bạc không ra gì.Thật ra đây không phải là tình yêu mà chỉ là sự lừa dối tình yêu. Hay nói cách khác, họ treo bảng hiệu tình yêu để lừa dối, mua bán danh lợi. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;Tình Buông Thả: Đánh Cược Tương Lai !&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;&lt;img height="192" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/miss2.jpg" width="256" align="right" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Điểm chính trong tình yêu này là những thú vui vật chất. Đối với họ, đẹp và vui đứng hàng đầu. Họ tỏ ra chăm lo, tận tình chăm sóc người yêu nhưng thật ra chỉ khéo léo "đóng tuồng" lấy lòng, làm mê hoặc người yêu, săn đón người yêu vào những thú vui xác thịt.Họ có thể đang yêu người này ở nơi này nhưng vẫn lả lơi với người khác ở nơi khác, tìm thêm những thú vui ngắn hạn qua đường. Họ có thể mưu cầu ở tình nhân này để vun vén tình nhân khác.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;Tình Ích Kỷ: Sở Hữu Người Yêu !&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;&lt;br /&gt;Họ tận tình chăm sóc người yêu với những phương tiện họ có được. Đổi lại, người yêu phải gần như vật sở hữu của họ. Công việc làm ăn, giờ giấc làm việc, giải trí đều theo chương trình của họ. Người sa cơ thất thế cần dược bao bọc, lúc đầu có thể cảm thấy an lòng, nhưng chẳng bao lâu có thể nhận ra rằng mình đã bán mình cho một thứ tình yêu ích kỷ.Hoặc là họ đành lòng buông xuôi, đau buồn ngấm ngầm nhưng vẫn che đậy, khoe khoang với người xung quanh về những tiện nghi mà họ có được. Hoặc là phản ứng bực bội, vùng vằng, đòi lấy một chút tự do riêng tư. “ Chim sáo sổ lồng ” là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#ff0000;"&gt;Tình Sâu Đậm : Chia Bùi Sẻ Ngọt !&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#800080;"&gt;&lt;br /&gt;Tình thương lấn trội hơn yêu đương say đắm, hầu như vắng bóng những cuộc chơi vui nhộn. Họ thương nhau vì "nết ăn nết ở trăm đường khéo khôn", vì chăm chỉ làm ăn, họ cùng quan tâm chăm lo cho nhau. Lúc đầu có vẻ như cứng nhắc khô khan nhưng về sau có thể phát triển thành tình yêu sâu đậm qua những kỷ niệm chia ngọt sẻ bùi trên đường đời.Tất nhiên là trước khi đi đến hôn nhân, đôi bên cũng phải biết về khả năng làm việc, thu nhập cũng như vốn liếng của nhau. Nhưng cũng không nên vì thế mà lạc vào chiều hướng hơi thực dụng. Những động lực yêu đương mang tính vị kỷ như giàu sang, chức vị, hình thức, cân đo bằng tiền ... chỉ có thể tạo nên những cuộc tình hãnh diện bề ngoài nhưng chưa hẳn là đẹp đẽ, vững bền.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112607622126331786?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112607622126331786/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112607622126331786&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112607622126331786'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112607622126331786'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/bn-sao-ca-tnh-yu.html' title='Bản sao của tình yêu'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112550543227068512</id><published>2005-09-06T23:04:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:51:30.536+07:00</updated><title type='text'>Âm mưu đen tối</title><content type='html'>&lt;span style="font-family:verdana;font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;Một âm mưu đen tối - chị em (và cả anh em nữa) đề phòng nha&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/park-bank.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/park-bank.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Độc Chiêu - Nhớ học hỏi nhé chị em&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#993300;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/photocopy.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/photocopy.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#993300;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#993300;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;color:#993300;"&gt;&lt;strong&gt;Xem Hàng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Scotland.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/Scotland.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;font-size:130%;color:#990000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tuổi nhỏ tài cao&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/tuoi_nho_tai_cao.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/tuoi_nho_tai_cao.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112550543227068512?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112550543227068512/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112550543227068512&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112550543227068512'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112550543227068512'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/m-mu-en-ti.html' title='Âm mưu đen tối'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112550732671558596</id><published>2005-09-05T23:28:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:50:59.730+07:00</updated><title type='text'>Thơ vui</title><content type='html'>&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/5.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/5.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;color:#0000ff;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Ca&lt;br /&gt;dao hiện đại&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#0000ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#0000ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Bầu ơi thương lấy bí cùng&lt;br /&gt;Mai sau có lúc nấu chung một nồi&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="doc-layout-2" align="center"&gt;&lt;div class="container-0 publish" id="ymgl-blog"&gt;&lt;div class="body"&gt;&lt;dl style="MARGIN: 20px 15px 30px"&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Tình chỉ đẹp khi tình dang dở&lt;br /&gt;Cưới nhau về tắt thỏ càng nhanh&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Trừi mưa bong bóng fặp fòng&lt;br /&gt;Má đi lấy chồng con ở dzí ... boyfriend(s)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua đình ngả nón trông đình&lt;br /&gt;Nhìn anh ăn mặ thùng thình thấy ghê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#7f007f;"&gt;Làm trai cho đáng nên trai&lt;br /&gt;Đi làm để vợ shopping dài dài&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường về đêm tối canh thâu&lt;br /&gt;Nhìn anh tôi tưởng con trâu đang cười&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#7f007f;"&gt;Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ&lt;br /&gt;Vô duyên đối diện cự on sòm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiễu điều phủ lấy giá gương&lt;br /&gt;Mai sau có lúc ngoài đường đập nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một con ngựa đau cả tàu bỏ chạy&lt;br /&gt;Một người vô net cả nhà kẹt phone&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn xem nồi, ngồi xem ghế&lt;br /&gt;Có tiền mua tiên cũng uổng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi đâu cho thiếp theo cùng&lt;br /&gt;No thì thiếp ở, lạnh lùng thiếp ... bye&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Thương anh chín đợi mười chờ&lt;br /&gt;Đến khi mười một em lờ bỏ anh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua đình ngả nón trông đình&lt;br /&gt;nhìn em, em mặc quần tụt thấy phê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều chiều con dzịt kêu chiều&lt;br /&gt;Ngó anh thấy ghét, em ... xù anh luôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóc thề em xõa ngang vai&lt;br /&gt;Anh mà đụng tới bạt tay bây giờ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trai làm nên tiền ra như nước&lt;br /&gt;Gái đoan trang lấy thước ra đong&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường về đêm tối canh thâu&lt;br /&gt;Nhìn em dù xấu biết đâu phân bày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#bf00bf;"&gt;Cô kia cắt cỏ một mình&lt;br /&gt;Cớ sao không rủ người tình cắt chung ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ăn ít no lâu, ăn nhiều ... hao của&lt;br /&gt;- Ai làm ... người khác chịu&lt;br /&gt;- Bụng làm, dạ ... tháo&lt;br /&gt;- Đầu bạc, răng ... vàng&lt;br /&gt;- Giấy rách giữ lấy ... bán ve chai&lt;br /&gt;- Còn nói còn tát&lt;br /&gt;- Một thời để yêu và một thời để trả nợ&lt;br /&gt;- Năng nhặt chật nhà&lt;br /&gt;- Dậu đổ ... trộm leo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Má ơi cứ gả con xa&lt;br /&gt;Chàng mà nổi giận, chổi chà con quơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Buồn buồn ra đứng bờ ao&lt;br /&gt;Ai ngờ chó cắn buồn ơi là buồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Má ơi đừng gả con gần&lt;br /&gt;Con qua xúc gạo nhiều lần má ... hao&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Trên đồng cạn dưới đồng sâu&lt;br /&gt;Chồng cầy vợ cấy con trâu đi nằm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trông nhìn ông bụt hiền từ&lt;br /&gt;Ngó mặt em cái , ôi như bà chằn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ơi gặp gỡ làm chi&lt;br /&gt;Để rồi hai đứa chia ly hai đường&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh về em chẳng cho về&lt;br /&gt;Nắm tay giữ lại khỏi dê nàng nào&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Mấy đời bánh đúc có xương&lt;br /&gt;Mấy đời chơi net k0 vương toơ tình&lt;br /&gt;Trúc xinh trúc mọc đầu đình&lt;br /&gt;Em xinh em hút thuốc lào cũng xinh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn thời lên ngựa bắn cung&lt;br /&gt;Hết thời xuống ngựa lấy thung bắn ruồi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên cao mới biết non cao&lt;br /&gt;Có ghê mới biết rất là hao đô&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà sạch thì mát&lt;br /&gt;Bát sạch tốn xà bông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn ông tập tạ thì đô&lt;br /&gt;Đàn bà không tập vẫn đô như thường&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Chiều chiều đá bóng ngõ sau&lt;br /&gt;Thua mà quịt nợ là tao đập mày&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#7f007f;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#7f007f;"&gt;Anh đi anh nhớ quê nhà&lt;br /&gt;Nhớ tô bún mắm, gỏi gà, chiếc nem&lt;br /&gt;nhớ luôn cả mấy hàng kem&lt;br /&gt;Anh ăn cho đã chờ em trả tiền&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Má ơi đừng gả con xa&lt;br /&gt;Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu&lt;br /&gt;Thôi má hãy gả nhà giàu&lt;br /&gt;Có tiền chỉnh mặt, làm đầu cho con&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cánh cò bay lả bay la&lt;br /&gt;Anh cầm cây súng, bay qua anh "bùm"&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#7f007f;"&gt;Đói lòng ăn sạch thịt gà&lt;br /&gt;Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều chiều ra đứng ngõ sau&lt;br /&gt;Nhìn em nhào lộn làm anh đau lòng&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#7f007f;"&gt;Yêu là khổ&lt;br /&gt;Không yêu là lỗ&lt;br /&gt;Thà chịu khổ chứ tui không chịu lỗ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu là chiếc quan tài&lt;br /&gt;Không gian là chiếc áo dài màu đen&lt;br /&gt;Kỷ niệm là lọ bình nhang&lt;br /&gt;Tương lai là chiếc khăn tang quấn đầu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời là cái đinh&lt;br /&gt;Tình là cái que&lt;br /&gt;Em là con ngan què&lt;br /&gt;Loe ngoe anh đập chết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Người ta đi cấy lấy công&lt;br /&gt;Tôi nay đi ccấy còn trông nhiều bề&lt;br /&gt;Trông qua, trông lại, trông về&lt;br /&gt;Trông khi chủ vắng đánh đề kiếm thêm&lt;br /&gt;Sáng trăng chiếu trãi hai hàng&lt;br /&gt;Bên anh"xập xám", bên nàng "tiến lên"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháp mười đẹp nhất bông xen&lt;br /&gt;Thân em đẹp nhất tòng teng lắc vàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi đâu cho thiếp theo cùng&lt;br /&gt;No thì thiếp ở, đõi thì thiếp ... bye&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một cây làm chảng lên non&lt;br /&gt;Ba cô chụm lại mỏi mòn ... lỗ tai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ầu ơ&lt;br /&gt;Gió mùa thu mẹ ru con ngủ&lt;br /&gt;Năm canh dài cha nhậu đủ cả năm canh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cờ bạc là bác thằng hèn&lt;br /&gt;Áo quần bán hết, tòng teng đi ... ăn mày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường dài mới biết ngựa hay&lt;br /&gt;Ở lâu mới biết anh này ... ít tắm ghê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy đời bánh đúc có xương&lt;br /&gt;Mấy đời gái chảnh mà thương trai nghèo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#7f007f;"&gt;Làm sao định nghĩa được tình si&lt;br /&gt;Có khác gì đâu khúc bánh mỳ&lt;br /&gt;Đói bụng sựt vào thì sung sướng&lt;br /&gt;Ăn nhiều khó chịu ta phải đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng giận thì vợ lầm bầm&lt;br /&gt;Ông này ngon thiệt tui bầm ông ra&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#7f007f;"&gt;Cá không ăn muối cá ươn&lt;br /&gt;Em nghe lời dụ bụng trương chình bình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé&lt;br /&gt;Để anh về còn nhậu ké vài chai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lên non mới biết non cao&lt;br /&gt;Có bồ mới biết là mau hết tiền&lt;br /&gt;Hoa nào đẹp bằng hoa trinh nữ&lt;br /&gt;Người nào đẹp bằng nữ học sinh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa nào đẹp bằng hoa trinh nữ&lt;br /&gt;Chữ nào đẹp bằng chữ ANH YÊU EM&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa nào đẹp bằng hoa trinh nữ&lt;br /&gt;Chữ nào đẹp bằng chữ người yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường nào dài bằng đường Trần Hưng Đạo&lt;br /&gt;Gái nào xạo bằng gái thời nay&lt;br /&gt;Gài ngày xưa lấy chồng chỉ một&lt;br /&gt;Gái bây giờ như nhà dột ai ơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đậu xanh, đậu đỏ, đậu nành&lt;br /&gt;Riêng tôi chúc bạn đậu vào kỳ thi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu sao phụ bỏ người tình&lt;br /&gt;Yêu sao phụ bỏ tấm lòng mình yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu anh thì nói láo&lt;br /&gt;Ghét anh thì nói xạo&lt;br /&gt;Thương anh thì nói dóc&lt;br /&gt;nhớ anh thì nói móc&lt;br /&gt;Giận anh thì muốn khóc&lt;br /&gt;Sao mà anh thấy "sóc"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giơ chân em đá en dần&lt;br /&gt;Cho anh chết quách khỏi gần bên em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thương em trăng như Miên&lt;br /&gt;Hai thương miệng móm có duyên vô cùng&lt;br /&gt;Ba thương ngáo ngáo khùng khùng&lt;br /&gt;Bốn thương vừa mập vừa lùn rất xinh&lt;br /&gt;Năm thương 2 má em phình&lt;br /&gt;Sáu thương mắt hí đa tình làm sao&lt;br /&gt;Bảy thương răng tựu hàng rào&lt;br /&gt;Tàm thương đôi mắt giận nhau cả ngày&lt;br /&gt;Chín thương nải chuối bàn tay&lt;br /&gt;Mười thương mũi xẹp cả hai như mèo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em yêu anh như bác Hồ yêu nước&lt;br /&gt;Mất anh rồi như Pháp mất Đông Dương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu em hổng phải vì ham&lt;br /&gt;Mà là anh hổng chịu cam cảnh nghèo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn quả phải tự trèo cây&lt;br /&gt;Em ăn em bắt anh đây hái dùm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm rào phải mua kẽm gai&lt;br /&gt;Làm vợ lãi nhãi ... em dai nhất nhà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết em có tính hay ghen&lt;br /&gt;Cho nên sáng tối anh bèn ... bướm ông&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi thương anh nói anh cười&lt;br /&gt;hết thương anh giống như người điếc câm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Gần mực thì beer&lt;br /&gt;Gần đèn thì thuốc&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Yêu nhau mấy tháng đã đành&lt;br /&gt;Nếu mà lâu quá chắc sanh một bầy&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu nhau k0 phải vì tình&lt;br /&gt;Lấy anh vì biết mình sắp giàu to&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết em đã quyết lấy chồng&lt;br /&gt;Thì anh cũng quyết là không cho về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giấy rách còn giữ được bìa&lt;br /&gt;Tình em xa cách bên kia anh buồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gần mực lọ lem&lt;br /&gt;Gần em anh thích&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Gió đưa bụi chuối sau nhà&lt;br /&gt;Lỡ mê vợ bé vợ nhà vẫn thương&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn duyên bán nhẫn bán vàng&lt;br /&gt;Hết duyên vẫn bán nhẫn vàng như xưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều chiều én liệng trên trời&lt;br /&gt;Thương em anh vẫn cứ đợi nơi đây&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chim oanh hót tiếng rất thanh&lt;br /&gt;Người yêu anh nói dịu dàng dễ thương&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Yêu em anh vẫn ngóng trông&lt;br /&gt;nếu em lấy chồng anh sống sao đây ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cây oằn bởi vì trái sai&lt;br /&gt;Anh xa em bởi mai em lấy chồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#bf005f;"&gt;Cha già muộn con chơi vơi&lt;br /&gt;ần đất xa trời con rớt nơi nơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đốn cây ai nỡ dứt chồi&lt;br /&gt;Tình chồng nghĩa vợ giận rồi đi luôn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cá bống đi tu&lt;br /&gt;Cá thu nó khóc&lt;br /&gt;Cá lóc nó rầu&lt;br /&gt;Phải chi ngoài biển có cầu&lt;br /&gt;Anh ra ngoài đó giải sầu cho em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn duyên thì bán nhẫn vàng&lt;br /&gt;Hết duyên bán mít cho chồng gặm xơ&lt;br /&gt;Còn duyên kẻ đón người đưa&lt;br /&gt;Hết duyên đi sớm về trưa một mình&lt;br /&gt;Còn duyên như tượng tô vàng&lt;br /&gt;Hết duyên như tổ ong tàn ngày mưa&lt;br /&gt;Còn duyên kén cá chọn canh&lt;br /&gt;Hết duyên ếch đực, cua kềnh cũng vơ&lt;br /&gt;Còn duyên kén những trai tơ&lt;br /&gt;Hết duyên ông lão cũng vơ làm chồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà nàng có một bụi hoa&lt;br /&gt;Anh hay hái trộm dành tặng người yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đi ăn món giả cầy&lt;br /&gt;Em đi shop mãi anh đây hết tiền&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba đồng một mớ đàn ông&lt;br /&gt;Chị nhốt vào lồng cho kiến nó tha&lt;br /&gt;Năm hào một núi đàn bà&lt;br /&gt;Anh vứt ra vườn cho gà nó tranh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trèo lên cây khể mà rung&lt;br /&gt;Khề rụng đùng đùng không biết khế ai&lt;br /&gt;Khế ai thì mặc khế ai&lt;br /&gt;Miễn em no bụng, còn dư đem về&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà bè nước chảy chia hai&lt;br /&gt;Cái nhà nhỏ xíu mà chia nỗi gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chịu khó nhường cho em đi&lt;br /&gt;Vì là phận nữ anh tranh làm gì&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thức đêm mới biết đêm dài&lt;br /&gt;Hai vợ mới biết thế nào là ghen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con nhà tông không giống lông đỡ giống khỉ&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#bf005f;"&gt;Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc&lt;br /&gt;Áo nàng xanh anh bán cúc nuôi gà&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị em nô nức đặt vòng&lt;br /&gt;hoa mộ liệt sỹ tỏ lòng biết ơn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đi công tác Cam Pu&lt;br /&gt;Chia chiến lợi phẩm ở tù ba năm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đi công tác bản Muờng&lt;br /&gt;Tè xong một cái lên đường về quê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ nhung về thị xã Phan&lt;br /&gt;Thiết tha mơ tưởng cô hàng nước măm&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#bf005f;"&gt;Chồng người du kích sông Lô&lt;br /&gt;Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Email anh viết thật bay&lt;br /&gt;bướm em mong đợi từng ngày từng đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con đò dịch đít sang ngang&lt;br /&gt;Bên kia có một cái làng thò ra&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#bf005f;"&gt;Chợ Đồng Xuân có tiếng đồn&lt;br /&gt;Có chị bán trứng vịt lộn rất to&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bướm đồng động đến thì bay&lt;br /&gt;Bướm nhà động đến lăn quay ra giường&lt;br /&gt;Chim đồng bóp cái chết ngay&lt;br /&gt;Chim nhà mà bóp càng ngày càng to&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#bf005f;"&gt;Mời anh vào quán kara-&lt;br /&gt;OK em đã mở ra sẵn sàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Sông Cầu nước chảy lơ thơ&lt;br /&gt;Có đôi trai gái ngồi hơ quần đùi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa đi chưa biết Cửa Lò&lt;br /&gt;Đi về mới biết nó to thế này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị em du kích tài thay&lt;br /&gt;Bắn tàu bay Mỹ rơi ngay cửa (nhà) mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoan hô đồng chí Hagi&lt;br /&gt;Cách ba mươi mét mà ghi được bàn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoan hô đồng chí Phạm Tuân&lt;br /&gt;Bay vào vũ trụ một tuần về ngay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Liên hoan có bánh có chuồi&lt;br /&gt;Ta đi ta nhớ cái buổi hôm nay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoa học thời đại lên cao&lt;br /&gt;Anh Ga ga rỉn bay vào vũ tru&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy em mặc váy đánh cầu&lt;br /&gt;lông bay phấp phới trên đầu các anh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đi công tác Pờ Lây&lt;br /&gt;Ku dài dằng dặc biết ngày nào ra&lt;br /&gt;Còn em em vẫn ở nhà&lt;br /&gt;Cửa (nhà) mình em mở người ra kẻ vào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiễn anh lên bến ô tô&lt;br /&gt;Đêm về em khóc ... tồ tồ cả đêm"&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Hoan hô cục trưởng Hà Đăng&lt;br /&gt;Ấn cho tàu chạy băng băng như rùa&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Hoan hô anh La Văn Cầu&lt;br /&gt;Cánh tay bị đứt nhưng đầu vẫn nguyên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không đi không biết Tam Đao (Tam Đảo)&lt;br /&gt;Đi thì không biết chỗ nào mà ngu (ngủ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giường nó nhét hai cu (cụ)&lt;br /&gt;Thôi thì cố nhịn đến chu nhật về...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phụ nữ thường rất hay lươi (lười)&lt;br /&gt;Riêng em anh thấy là người cần... cù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#bf00bf;"&gt;Bắc Ninh có cậu Nguyễn-Trùng-&lt;br /&gt;-Dương, vật khỏe quá cả vùng thất kinh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngọt ngào bóc múi em ra&lt;br /&gt;Mời nhau cặp bưởi, chút quà Hùng Đoan&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta đi bầu cử tự do&lt;br /&gt;Chọn người xứng đáng mà cho vào hòm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ quê ra đứng đỉnh đèo&lt;br /&gt;Bỗng đâu thấy một chú mèo gâu gâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà con toàn thể xã ta&lt;br /&gt;Ðồng tâm phấn khởi giồng cà dái dê&lt;br /&gt;Dái dê to mập dài ghê&lt;br /&gt;Nãm sau ta cứ dái dê ta trồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đi công tác Plây&lt;br /&gt;Cu dài dằng dặc biết ngày nào vê&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họp xong anh ghé buôn mê&lt;br /&gt;Thuột xong một cái thì về với em&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay giải phóng Sài Gòn&lt;br /&gt;Bà con phấn khởi chạy bon ra đường&lt;br /&gt;Có cô ðang ngủ trên giường&lt;br /&gt;Vội vàng tỉnh dậy, bị thường vào tày&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ô tô cấp kíu đến ngay&lt;br /&gt;Ðưa vào bệnh viện ba ngày thì khoi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoan hộ đại tướng Võ Nguyên&lt;br /&gt;Giáp ta thắng trận Ðiện Biên trở về&lt;br /&gt;Hoan hô anh Nguyễn Đình Dề&lt;br /&gt;Trước là Thổ Phỉ nay về với ta&lt;br /&gt;Hoan hô anh Nguyên Văn Ba&lt;br /&gt;Trước là thổ phỉ nay ta đã về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở trong hang đá đi ra&lt;br /&gt;Vươn vai một cái rồi ta đi vào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chưa đi chưa biết Ðồ Sơn&lt;br /&gt;Ði về mới biết chẳng hơn đồ nhà&lt;br /&gt;Ðồ nhà tuy xấu tuy già&lt;br /&gt;Nhưng là ðồ thật hơn là Ðồ Sơn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bốn ông chung một đĩa lòng&lt;br /&gt;lợn ngồi chễm chệ với thùng bia to&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chồng người du kích sông Lô&lt;br /&gt;Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu hết sữa, ấy thì cho bú&lt;br /&gt;Hết vú này đến vú bên kia&lt;br /&gt;Sữa nhiều ta phải phân chia&lt;br /&gt;Hôm này vú nọ, hôm kia vú này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung thu là tết thiếu nhi&lt;br /&gt;Mà sao người lớn lại đi là nhiều&lt;br /&gt;Đi nhiều rồi lại làm liều&lt;br /&gt;làm liều rồi lại có nhiều thiếu nhi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ước gì em biến thành trâu&lt;br /&gt;Để anh là đỉa anh bâu vào đùi&lt;br /&gt;Ước gì anh biến thành chầy&lt;br /&gt;Để em làm cối anh Giã ngày Giã đêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị em phụ nữ chơi cầu&lt;br /&gt;Lông bay vùn vụt..qua đầu thanh niên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chị em Phụ nữ thường lươi (lười)&lt;br /&gt;Riêng em anh thấy là người cần... cu (cù).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay học cả một buôi&lt;br /&gt;Ăn một quả chuối gọi là tĩnh dương (tĩnh dưỡng)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua em đến đồi Lê&lt;br /&gt;Nin ngồi đợi mãi, đành về lại ky&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Túc xá buồn, em xem Nhi&lt;br /&gt;Cu-lin diễn để vơi đi nỗi buồn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm qua học tập chính tri (chính trị)&lt;br /&gt;Cán bộ ngồi ỳ, chẳng chịu phát biêu (phát biểu)&lt;br /&gt;Cơm ăn chẳng được bao nhiêu&lt;br /&gt;Đảng uỷ lại bắt phát biêu cả b`… (cả buổi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quê Hương thi sĩ Phú Thò&lt;br /&gt;Chè xanh , cọ biếc , mập to trái chuồi ( chuối)&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;&lt;span style="color:#bf00bf;"&gt;Lòng còn nhớ mãi cái buôi ( buổi)&lt;br /&gt;Đầu làm phân bắc, chăn nuồi đàn bo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cu Ba lông mượt giống to&lt;br /&gt;Cách màng văn hoá đất tô lại càng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Không vô không biết bút tre&lt;br /&gt;vô rồi mới biết muốn tè ra ngay&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;dd class="last"&gt;&lt;div class="content-wrapper" align="left"&gt;&lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Chưa ăn chưa biết cu đơ&lt;br /&gt;Ăn rùi mới biết nó đờ cu ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba bà đi chợ cầu đông&lt;br /&gt;Vừa đi vừa nhổ lông....mày ra xem&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/dd&gt;&lt;/dl&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112550732671558596?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112550732671558596/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112550732671558596&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112550732671558596'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112550732671558596'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/th-vui.html' title='Thơ vui'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112550238786982723</id><published>2005-09-03T21:57:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:49:13.226+07:00</updated><title type='text'>Sự kiện qua ảnh</title><content type='html'>&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Luat_giao_thong2.gif"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/Luat_giao_thong2.gif" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#cc6600;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#cc6600;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Tổng thống Bush và Monkey &lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Bush_Monkey.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/Bush_Monkey.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#990000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Em có nói gì đâu&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Em_co_noi_gi_dau.jpg"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#990000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/Em_co_noi_gi_dau.jpg" border="0" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/Bush_Monkey.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#660000;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Chết con rồi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/chet_con_roi.jpg"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/chet_con_roi.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112550238786982723?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112550238786982723/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112550238786982723&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112550238786982723'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112550238786982723'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/s-kin-qua-anh.html' title='Sự kiện qua ảnh'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112547384587752467</id><published>2005-09-02T14:25:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:48:36.086+07:00</updated><title type='text'>Vài mẩu chuyện vui vui</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/why20.gif"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/why20.gif" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="TEXT-ALIGN: center" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color:red;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="FONT-WEIGHT: bold;color:red;" &gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Vài mẩu chuyện cười – có thiệt 0,99%&lt;?xml:namespace prefix = o /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;font-family:verdana;" &gt;Đối thoại trên xe buýt&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong xe buýt giờ cao điểm đông nghẹt người. Một anh chàng đứng áp quá chặt vào cô gái đằng trước. Bỗng cô quay lại tát đánh "bốp" vào mặt anh ta và cao giọng mắng.&lt;br /&gt;- Anh đứng cho nghiêm chỉnh vào nhá!&lt;br /&gt;Anh chàng nọ vừa xoa má vừa đáp:&lt;br /&gt;- Nhưng không phải như cô nghĩ đâu. Hôm nay là ngày lĩnh lương của tôi, và cái mà cô cảm thấy là cuộn tiền lương của tôi đấy.&lt;br /&gt;Cô gái xin lỗi, nhưng vài phút sau, cô lại tát anh chàng nọ đánh "bốp"&lt;br /&gt;rồi bảo:&lt;br /&gt;- Chắc anh không định thanh minh là từ nãy đến giờ anh đã được tăng lương hai lần đấy chứ? &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;font-family:verdana;color:#009900;"  &gt;Chưa tới giá&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#009900;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước buổi hò hẹn đầu tiên với bạn gái, chàng trai mới lớn rất hồi hộp. Vì chưa&lt;br /&gt;có kinh nghiệm gì, chàng xin bố cho lời khuyên. Ông bố suy nghĩ hồi lâu rồi&lt;br /&gt;đáp.&lt;br /&gt;- Mục đích của những cuộc hò hẹn là ghi điểm. Và để làm được điều đó, con phải&lt;br /&gt;tặng người con gái vài món quà. Vì vậy, khi con đi đón bạn gái, hãy mang theo&lt;br /&gt;hoa và sô cô la. Các cô gái thường phát điên lên vì những thứ như vậy. Con cho&lt;br /&gt;càng nhiều thì con nhận càng nhiều. Hôm sau, chàng trai đến với người yêu, mang theo một đóa hồng rực rỡ và một hộp sô cô la hảo hạng. Nàng mừng rỡ vô cùng và thưởng cho chàng một nụ hôn dài nồng cháy. Nàng áp sát ngực vào lồng ngực chàng, lùa ngón tay ve vuốt tóc chàng, hy vọng nụ hôn ấy sẽ lắng đọng trong chàng trọn đời. Sau nụ hôn, chàng trai quay người, lao ra cửa.&lt;br /&gt;- Em xin lỗi! - Cô gái thốt lên. - Em không cố ý làm anh sợ!&lt;br /&gt;- Không phải vậy đâu em. - Chàng trai đáp. - Anh đi mua cho em vài món nữ trang. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;Hình phạt thứ hai&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một người đàn ông đi xe đạp trên đường, trên giá chở hàng có hai bịch lớn. Một&lt;br /&gt;bịch bị thủng lỗ nên những đồng tiền xu cứ từ đó rơi xủng xoảng xuống đường. Bỗng một xe cảnh sát phóng xe vượt qua anh ta rồi dừng lại.&lt;br /&gt;- Anh bạn! Anh rơi không biết bao nhiêu đồng xu năm nghìn đồng rồi. - Một cảnh&lt;br /&gt;sát nhắc.&lt;br /&gt;- Thôi chết tôi rồi! - Người đàn ông giật mình. - Đành phải quay lại để nhặt tiền&lt;br /&gt;rơi suốt dọc đường vậy.&lt;br /&gt;Người cảnh sát tỏ ra nghi ngờ:&lt;br /&gt;- Anh lấy đâu ra lắm tiền xu năm nghìn đồng thế? Ăn cắp hả?&lt;br /&gt;Người đàn ông thanh minh:&lt;br /&gt;- Đâu có! Nhà tôi ở gần sân vận động, sát một quán bia, lại có một cây to mọc&lt;br /&gt;ngay sát tường nhà. Cánh cổ động viên sau một trận đấu lại kéo nhau ra quán bia&lt;br /&gt;nhậu nhẹt rồi cứ nhè gốc cây mà đái bậy. Tôi nấp ở gần đó, cầm một cái kéo to&lt;br /&gt;và đòi phạt mỗi thằng một đồng xu năm nghìn. Toán cảnh sát trên xe cười rộ khoái trá:&lt;br /&gt;- Sáng kiến hay đấy! Thế còn cái túi kia đựng gì thế?&lt;br /&gt;- Thì có phải thằng nào cũng chịu nộp tiền phạt đâu!&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;color:#990000;" &gt;Khách hàng tiềm năng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#990000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông bố dẫn cậu con trai đi mua bò sữa ở chợ. Ông ngắm nghía từng con bò thật kỹ, vuốt ve từng cái xoáy, vạch miệng xem răng, nắn hông, bóp mông, vắt sữa nếm thử... Sờ mó nắn bóp chán chê từng con một, cuối cùng ông cũng mua được một con. Thấy cậu con trai có vẻ sốt ruột, ông bố giải thích:&lt;br /&gt;- Mua bò sữa hay mua gia súc nói chung cũng vậy, mình càng thăm khám, sờ nắn kỹ lưỡng khắp mọi chỗ thì càng mua được con vật có chất lượng cao.&lt;br /&gt;Hai bố con dắt con bò về trại. Người bố cột bò vào chuồng, còn cậu con trai tót&lt;br /&gt;ra ngoài đồng chơi. Đột nhiên, cậu bé chạy về, thở hổn hển:&lt;br /&gt;- Bố ơi! Ở đằng sau cối xay kia kìa, có một anh hình như cũng muốn mua chị con&lt;br /&gt;hay sao ấy... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;O&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="EN-US" style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;h No&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;Ba cô thư ký trò chuyện với nhau về việc mình đã chơi khăm&lt;br /&gt;sếp như thế nào.&lt;br /&gt;Cô thứ nhất:&lt;br /&gt;- Một hôm tớ dùng băng dính dán hết các ngăn kéo của sếp lại. Thế là khi cần mở&lt;br /&gt;ngăn kéo, sếp bực tức quát um cả lên.&lt;br /&gt;Cô thứ hai:&lt;br /&gt;- Một lần lục trong ngăn kéo của sếp có mấy bọc bao cao su, tớ liền lấy kim chọc&lt;br /&gt;thủng tất cả, xong để lại nguyên trong ngăn kéo cho sếp.&lt;br /&gt;Cô thứ ba nghe đến đây mặt tái mét, không nói được gì và ngất xỉu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;color:#cc0000;" &gt;Mới tinh&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một anh chàng thích chơi quần vợt bỗng chẳng may gặp nạn trên sân tập: trái&lt;br /&gt;bóng tennis bay với tốc độ cực cao đập thẳng vào phần mềm phía trước của anh&lt;br /&gt;ta, làm nó bị tổn thương trầm trọng.&lt;br /&gt;Oằn mình đau đớn, anh chàng gục xuống sân và bạn cùng chơi vội vã đưa anh ta đi cấp cứu.&lt;br /&gt;Trong phòng hồi sức, anh ta gượng hỏi thầy thuốc:&lt;br /&gt;- Vết thương có tệ lắm không, bác sĩ? Tuần tới là tuần trăng mật của tôi, và vị&lt;br /&gt;hôn thê của tôi vẫn còn là một trinh nữ...&lt;br /&gt;Ông bác sĩ đáp:&lt;br /&gt;- Tôi sẽ bó bằng nẹp để giữ nó thẳng và tự liền lại. Tuần tới sẽ khỏi.&lt;br /&gt;Nói xong, ông lấy ra 4 tấm chất dẻo, khéo léo băng chúng vào với nhau, tạo&lt;br /&gt;thành một chiếc hộp nhỏ xinh, bao quanh lấy chỗ bị đau.&lt;br /&gt;Anh chàng không nói gì với vợ chưa cưới và cuộc hôn nhân của họ vẫn diễn ra như&lt;br /&gt;dự kiến. Đêm tân hôn, cô vợ từ từ phanh áo, khoe:&lt;br /&gt;- Anh là người đàn ông đầu tiên của em. Chưa ai được đặt tay lên bộ ngực này&lt;br /&gt;đâu.&lt;br /&gt;Người chồng cũng thoát y và chỉ vào chỗ kín:&lt;br /&gt;- Em nhìn này, của anh còn nguyên đai nguyên kiện.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;Súng hết đạn&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng và nàng ngồi tâm sự dưới bóng cây, thấy người yêu cứ cứng đờ như pho tượng, nàng gợi ý:&lt;br /&gt;- Kìa anh, trên cành cây có đôi chim đang "âu yếm" đó. Sao anh cứ ngồi&lt;br /&gt;thẫn thờ thế vậy?&lt;br /&gt;- Biết làm sao được... súng anh hết đạn rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;color:#3366ff;" &gt;Tiểu bang Texas cái gì cũng to!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ồ, Bill, sao tay anh to thế?&lt;br /&gt;- Ờ, ở Tiểu bang Texas cái gì cũng to!&lt;br /&gt;- Ồ, Bill, sao cổ anh dài thế?&lt;br /&gt;- Ờ, Tiểu bang Texas cái gì cũng dài!&lt;br /&gt;Sau một đêm...&lt;br /&gt;Cô gái (ngán ngẩm): Thế mà anh bảo tiểu bang Texas cái gì cũng to và dài.&lt;br /&gt;Chàng trai (thở dài): Anh có ngờ đâu em cũng là người Texas&lt;/span&gt;&lt;span lang="EN-US"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;font-family:verdana;" &gt;Cẩn thận không bao giờ thừa&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người tài xế xe tải dừng lại trước một phụ nữ xinh đẹp xin quá giang với chiếc&lt;br /&gt;can nhựa.&lt;br /&gt;- Bia đấy à? - Anh ta tò mò hỏi.&lt;br /&gt;- Không.&lt;br /&gt;- Rượu vang đỏ?&lt;br /&gt;- Không.&lt;br /&gt;- Vậy chất lỏng trong can là thứ gì?&lt;br /&gt;- Xăng.&lt;br /&gt;- Cô mang nó theo làm chi? Thời buổi này cây xăng mọc nhan nhản khắp nơi...&lt;br /&gt;- Tôi thường vẫy xe đi nhờ và thừa biết giới tài xế đường dài các anh! Khi chạy&lt;br /&gt;tới một cánh rừng vắng là ai cũng giở cái điệp khúc muôn thuở: “Hết xăng!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;color:#990000;" &gt;Tìm vợ lạc&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#990000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Trong siêu thị, ông nọ đến gần một cô gái trẻ đẹp lễ độ nói nhỏ:&lt;br /&gt;- Xin lỗi cô, vợ tôi đang bị lạc đâu đó, chúng ta có thể nói chuyện với nhau ít&lt;br /&gt;phút được không?&lt;br /&gt;- Việc ông bà lạc nhau thì liên quan gì đến tôi? - Cô gái cau mày thắc mắc.&lt;br /&gt;- Là thế này, mỗi khi tôi đứng với một cô gái trẻ đẹp nào đó, thì bà ấy xuất hiện&lt;br /&gt;ngay lập tức. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold;font-family:verdana;" &gt;MUA BÁN " CHÚ RỂ "&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;THÔNG BÁO :&lt;br /&gt;Gia đình chúng tôi xin thông báo đến toàn thể con gái trong Nhipsong biết&lt;br /&gt;Trong vài ngày tới chúng tôi sẽ tổ chức bán đấu giá ông Mr Long tại gia .&lt;br /&gt;Thể lệ tham dự :&lt;br /&gt;Ai muốn tham gia cuộc đấu giá này phải đóng lệ phí 100.000VND&lt;br /&gt;Những người đến tham gia phải lành lặn không rách rưới hay chắp vá bất kỳ chỗ&lt;br /&gt;nào .&lt;br /&gt;Thể lệ thi :&lt;br /&gt;Cuộc thi rất đơn giản , ai có thể làm cho Mr Long ngừng ăn và nói " AI LOVE ZOO " là người chiến thắng .&lt;br /&gt;Sau khi kết thúc người chiến thắng phải trả tiền ngay lập tức một lần một ,&lt;br /&gt;không nhận trả nhiều lần và sẽ được nhận chú rể nguyên vẹn , bảo đảm không mất bộ phận nào . Thời gian bảo hành cho Mr Long là một năm , có bao xử dụng một tháng , trong thời gian bảo hành nếu Mr Long có hư hỏng hay xuống máy có thể đổi hoặc trả lại . Cám ơn đã đọc thông báo , số lượng chỗ ngồi có hạn , bà con nào tới trước sẽ được ưu tiên " làm " trước&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="FONT-WEIGHT: bold"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112547384587752467?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112547384587752467/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112547384587752467&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112547384587752467'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112547384587752467'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/vai-mu-chuyn-vui-vui.html' title='Vài mẩu chuyện vui vui'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112546668594018251</id><published>2005-09-01T12:28:00.000+07:00</published><updated>2005-10-27T13:47:06.890+07:00</updated><title type='text'>Người bạn thích và người bạn yêu</title><content type='html'>&lt;div align="justify"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/yeuvathich5.gif"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;img style="DISPLAY: block; MARGIN: 0px auto 10px; CURSOR: hand; TEXT-ALIGN: center" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/yeuvathich5.gif" border="0" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family:verdana;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="color:#6250c5;"&gt;&lt;span style="font-family:Tahoma;font-size:9;"&gt;&lt;p align="justify"&gt;Đứng trước người mà bạn THÍCH, TIM của bạn sẽ ĐẬP NHANH HƠN. Nhưng khi đứng trước người bạn YÊU, bạn sẽ chỉ cảm thấy VUI HƠN.&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Nếu đứng trước người mà bạn YÊU, thì mùa ĐÔNG sẽ như mùa XUÂN.Còn khi đứng trước người bạn THÍCH, mùa ĐÔNG chỉ ĐẸP HƠN.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn THÍCH, bạn THẸN THÙNG Nhưng nếu nhìn vào mắt người bạn YÊU, bạn sẽ MỈM CƯỜI.&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Ở trước mặt người bạn THÍCH, bạn không thể NÓI NHỮNG GÌ MÌNH NGHĨ. Nhưng nếu ở trước mặt người bạn YÊU, thì bạn hoàn toàn CÓ THỂ NÓI.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Khi đứng trước người bạn THÍCH, bạn bắt đầu cảm thấy NGƯỢNG. Nhưng trước người bạn YÊU, bạn có thể "SHOW YOUR OWN SELF".&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn THÍCH. Nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn YÊU.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Khi người mà bạn THÍCH khóc, bạn sẽ lập tức an ủi. Nhưng khi người mà bạn YÊU khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy. &lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Những cảm giác về sự THÍCH thường bắt nguồn từ cái TAI. Nhưng những cảm nhận về TÌNH YÊU lại hay bắt đầu bằng ĐÔI MẮT.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;Cho nên khi bạn không còn THÍCH ai đó nữa, thì tất cả những gì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình.&lt;br /&gt;&lt;span style="color:#0000ff;"&gt;Nhưng nếu bạn không còn YÊU ai đó nữa, và mỗi khi bạn nhắm mắt thì TÌNH YÊU lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong TRÁI TIM của bạn. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thể sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó. &lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="color:#ff00ff;"&gt;TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU VÀ TRONG MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU. &lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112546668594018251?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112546668594018251/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112546668594018251&amp;isPopup=true' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112546668594018251'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112546668594018251'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/09/ngi-ban-thich-va-ngi-ban-yu.html' title='Người bạn thích và người bạn yêu'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-16040359.post-112546482337381811</id><published>2005-08-31T11:59:00.000+07:00</published><updated>2005-08-31T12:28:28.406+07:00</updated><title type='text'>Đôi lời tâm sự</title><content type='html'>&lt;p&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/DSCN13721.JPG"&gt;&lt;img style="MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/DSCN13721.JPG" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;Rất có thể Thượng Đế muốn chúng ta gặp những người mà chúng ta không mong muốn trước khi gặp được người mà ta mong đợi để rồi sau cùng khi gặp được người ấy chúng ta mới biết món quà ấy là quí gía biết dường nào.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;&lt;span style="color:#9999ff;"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Khi cánh cửa hạnh phúc đời ta khép lại thì một cánh cửa khác sẽ mở ra, nhưng thường thì chúng ta lại chỉ nhìn vào cánh cửa đã khép mà không thấy được cánh cửa đã mở ra với chúng ta.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, triển nở bằng nụ hôn và kết thúc bằng nước mắt. Tương lai tươi sáng nhất sẽ phải đặt trên nền tảng của quá khứ bị lãng quên, bạn không thể tiếp tục sống một cách tốt đẹp trong cuộc đời cho tơi khi bạn để cho những thất bại và nỗi đau trong quá khứ đi qua. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;Trao ban cho ai đó tất cả tình yêu của bạn thì cũng đồng nghĩa với việc không bao giờ có thể đảm bảo rằng họ sẽ yêu lại bạn! Đừng bao giờ mong đợi tình yêu được đáp đền; chỉ chờ đợi tình yêu ấy lớn lên trong trái tim người ấy nhưng nếu nó không lớn lên, thì hãy bằng lòng rằng nó đang lớn lên trong chính bạn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;Người ta chỉ mất một phút để phải lòng một ai đó, một giờ để thích người ấy, và một ngày để yêu người ấy, nhưng phải mất cả đời để quên người ấy. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#009900;"&gt;Đừng để những cái nhìn hấp dẫn bạn; những cái nhìn ấy có thể lừa dối bạn. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;&lt;span style="color:#990000;"&gt;Đừng để sự giàu sang hấp dẫn bạn; ngay cả khi điều đó tàn phai. Hãy để những người làm cho bạn mỉm cười hấp dẫn bạn vì một nụ cười có thể làm cho một ngày đen tối trở nên tươi sáng hơn. Hãy tìm kiếm ai đó làm cho trái tim bạn mỉm cười. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;Có những giây phút trong cuộc đời bạn nhớ một người nào đó quay quắt đến độ bạn chỉ muốn mang họ ra khỏi giấc mơ và ôm họ trong cuộc đời thực của mình. Hãy mơ ước những gì bạn muốn; hãy đi đến những nơi bạn muốn đi; hãy làm điều mà bạn muốn làm, bởi vì bạn chỉ có một cuộc đời và một cơ hội để làm những việc mà bạn muốn làm. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;&lt;span style="color:#ff6600;"&gt;Có thể bạn đã có đủ hạnh phúc làm bạn trở nên đáng yêu, có đủ những trải nghiệm làm cho bạn trở nên mạnh mẽ, có đủ nỗi buồn lo làm cho bạn nên người, có đủ hy vọng để bạn trở nên hạnh phúc. Hãy luôn luôn đặt mình trong tình huống của người khác. Nếu bạn cảm thấy việc gì đó làm tổn thương bạn thì điều ấy cũng có thể làm cho người khác bị tổn thương. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;Một người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải có những thứ tốt nhất; họ chỉ làm những việc quan trọng thích hợp với họ thôi. Hạnh phúc dành cho những người đang than khóc, cho những người đang bị tổn thương, cho những người đã tìm kiếm, và cho những người đã cố gắng, bởi vì chỉ có họ mới cảm kích tầm quan trọng của những người đã đến trong cuộc đời họ. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;div align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;&lt;span style="color:#009900;"&gt;Khi bạn sinh ra, bạn thì khóc lóc còn mọi người xung quanh bạn thì mỉm cười. Hãy sống sao cho khi từ gĩa cuộc đời, bạn là người mỉm cười còn mọi người xung quanh bạn thì khóc.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:verdana;color:#3366ff;"&gt;&lt;a href="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/1600/animated02.gif"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;img style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://photos1.blogger.com/blogger/1308/1507/320/animated02.gif" border="0" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color:#cc0000;"&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hãy gửi bức thông điệp này đến cho những ai có ý nghĩa đối với bạn, cho những ai đã đến trong đời bạn bằng cách này hay cách khác, cho những ai làm cho bạn mỉm cười khi bạn cần, cho những ai giúp bạn nhìn thấy được mặt tích cực của sự việc khi bạn thất vọng, cho người mà bạn muốn họ biết rằng bạn cảm kích tình bạn của họ biết bao. Và nếu như bạn không gửi, bạn đừng lo, sẽ không có điều gì xấu xảy ra với bạn, mà bạn chỉ bỏ lỡ một cơ hội làm cho một ngày sống mới của ai đó trở nên tươi đẹp hơn với bức thông điệp này&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/16040359-112546482337381811?l=hongquan.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://hongquan.blogspot.com/feeds/112546482337381811/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=16040359&amp;postID=112546482337381811&amp;isPopup=true' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112546482337381811'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/16040359/posts/default/112546482337381811'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://hongquan.blogspot.com/2005/08/i-li-tm-s.html' title='Đôi lời tâm sự'/><author><name>Hồng Quân</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04393933632917334553</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='23' src='http://i95.photobucket.com/albums/l138/quaikiet/relax/7111.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry></feed>
